Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Tôi lên xe buýt Đà Nẵng - Tam Kỳ. Đến đoạn gần chợ Cẩm Lệ thì có một bà già lên xe. Một người phụ nữ dẫn tới, nói với cô nhân viên: 'Tới Mộc Bài, chị cho bà xuống giùm'.
Nhà thơ Đoàn Trọng Hải vừa ra mắt tập thơ 'Chấm Xanh' do NXB Hội Nhà văn ấn hành. Đây là tập thơ thứ ba của anh, sau tập thơ 'Miền Yêu' (2006) và 'Cái đẹp bất tử' (2013).
Chà, mùng 10 năm nay nhiều người kiên trì thiệt, đội mưa rồng rắn chờ tiệm vàng mở cửa từ mờ sáng chỉ để... mua lấy cái sự lo.
Xuân Bính Ngọ - Cạn Chạp, mấy ngọn gió thổi hiu hiu ngoài phố làm An nôn nao quá chừng. An dừng gõ máy tính, ngó ra ô cửa kính ngoài phòng làm việc nói ước chi bây giờ ra đường vẫy đại một chuyến xe về nhà.
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Sau khi trở thành 'tỷ phú may mắn', cuộc sống của ông Lộc 'đổi màu' chỉ sau một đêm. Nhưng cũng từ đó, những rạn nứt âm thầm bắt đầu.
Mùa đông ở vùng cao biên giới Tây Giang đến bằng cảm giác. Khi sương bắt đầu ở lại lâu hơn trên mái nhà sàn, gươl làng, người Cơ Tu biết: đã đến lúc mang củi đi tặng nhau.
Hôm nay gió thu đông về, tôi thấy một tàu cau rơi xuống. Vào giữa trưa nắng, tôi đang nằm trên võng ở sân thì bỗng nhiên ký ức tuổi thơ về trò chơi kéo mo cau lại hiện lên, làm tôi nhớ tuổi thơ quá.
Ở chỗ tôi, cứ gần đến ngày 20-11 là thế nào trời cũng đổ mưa, se se lạnh, như một quy luật chẳng bao giờ sai. Những hạt mưa li ti chạm khẽ vào da thịt, lạnh mà vẫn ngọt ngào, luôn gợi trong tôi một nỗi xao xuyến khó tả và những ký ức về ngày 20-11 của thời áo trắng.
Bà Hai là chị của ông nội tôi, thuộc ngành trưởng. Theo lý đó, bà lớn hơn tất cả trong gia đình, về cả vai vế lẫn tuổi tác.
Những người phơi thóc trên đường hay biện minh: 'Có mấy ngày mùa, thông cảm đi'; 'Đã có ai chết đâu'…, nhưng đau xót thay, đã có người chết, đã có người bị khởi tố.
'Nhiều tuyến đường xa lắc, chạy trong đêm nguy hiểm, thú thật tôi cũng sợ chứ. Nhưng tình thương của mình lúc nào cũng lớn hơn nỗi lo lắng nên tôi cứ thế lên đường', chị Võ Thị Nga - thành viên Đội SOS Đà Nẵng trải lòng.
Mỗi độ Thu về, khi ánh trăng rằm bắt đầu tròn vành vạnh trên những nếp nhà quê, lòng người lại dấy lên một thứ cảm xúc vừa thân thương, vừa bâng khuâng khó tả. Chỉ cần nghe tiếng trống lân từ xa vọng lại, thấy mùi bánh nướng thơm thoang thoảng trong gió, là ký ức tuổi thơ như được gọi dậy.
Báo SGGP giới thiệu 2 bài thơ của các tác giả: Trần Thế Tuyển, Dương Xuân Định như muôn vàn tình cảm kính yêu nhớ về Người.
Tôi có ấn tượng với bài thơ 'Sông Bến Hải' của Trần Đình Việt. Bình về bài thơ này, tôi viết: 'Có vẻ như một lần nữa, vết thương Bến Hải - vết thương của sự chia cách đất nước thuở nào lại được tái hiện qua thơ bằng 'Sông Bến Hải' và đương nhiên là được cụ thể hóa qua một cuộc chia ly đặc biệt giữa một người mẹ và một người con trai.
Nếu như mùa Hạ đến bằng những dấu mốc nghi lễ 'Vào Hạ' nhằm ngày mùng 1 tháng 4 âm lịch hay ngày 'Lập Hạ' ghi rõ ràng trên lịch, thì những trận mưa mùa Hạ xứ Bắc lại không chọn đến cùng những ngày này.
Việc siết chặt quản lý sim rác, yêu cầu đăng ký sim chính chủ được kỳ vọng sẽ là một 'lá chắn' hiệu quả,
Trang Thanh
Chị cứ luyến tiếc và vẫn muốn được anh nhìn mình như tình đầu. Đôi khi chị tự hỏi con người của hiện tại mà cứ nhớ mãi về quá khứ là tốt hay cứ quên đi cho nhẹ lòng thì hơn?
Thời gian ngỡ trôi chầm chậm mà có lúc nhìn lại đã thấy những kỷ niệm giờ thành xa lắc. Chỉ mới ngày nào đó thôi, tôi lon ton theo má đi trên mấy bờ ruộng mấp mô về nhà ngoại. Tôi nhớ mình bé xíu ngồi bên hiên nhìn ra vườn rau đầy nắng, ngoại đang lúi húi trồng cà, trồng ớt. Vậy mà cũng là ngoại, cũng là mảnh vườn bé xíu đầy rau ấy mà giật mình khi nhìn lại thấy tóc ngoại giờ đã trắng như cước. 94 năm cuộc đời đã trôi qua trên tóc ngoại rồi!
Sau Tết Nguyên đán Ất Tỵ không lâu, tôi được 'du xuân' tới một trạm thuộc Tiểu đoàn 4, Lữ đoàn 84, Cục Tác chiến điện tử (TCĐT), Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam với chặng đường di chuyển xa lắc. Đây là lần đầu tiên tôi được biết đến công việc vốn chứa đựng những quy định khắt khe về bảo mật thông tin nên rất háo hức chờ đón chuyến đi. Nói một cách chính xác và công tâm, không phải ai cũng có điều kiện để thâm nhập đời sống, nhiệm vụ của lực lượng này.
Óc Eo là một thị trấn nhỏ ở huyện Thoại Sơn, An Giang, miền Tây Nam Bộ. Những di chỉ khảo cổ được tìm thấy ở đây là dấu vết của nền văn hóa Óc Eo, của đế quốc Phù Nam một thời xa lắc...
Về cuối năm, trời thường nhiều gió. Ở nơi này thì se se, ở nơi khác thì lại rét buốt. Trước hiện tượng tự nhiên này, lòng người thường chùng xuống, gợi niềm nhớ điều gì không rõ dáng hình. Ở phương Nam đất nước, thời tiết đã vào mùa khô nhưng đôi khi vẫn còn rớt lại vu vơ dăm sợi gió se. Ở miền Trung, gió giấu trong lòng bao hoài niệm sắt se của chốn quê nhà đã trôi vào thời gian xa lắc… Cuối năm, khi ngọn gió mùa đông bắc tê tái thổi về, có ai mà không cảm nhận được những niềm riêng se thắt. Không hiểu vì sao mà câu thơ xưa của Ức Trai bỗng dưng trở về: 'Tịch mịch u trai lý/ Chung tiêu thính vũ thanh/ Tiêu tao kinh khách chẩm/ Điểm trích sổ tàn canh… (Vắng vẻ phòng trai tối/ Suốt đêm nghe tiếng mưa/ Não nùng lay gối khách/ Giọt giọt điểm canh mờ… - Thính vũ - Nguyễn Trãi)…
Mùa đông. Phố lạnh. Sắc áo len trên phố sao mà đẹp, mà duyên. Những cô nàng mặc áo len thụng, tay dài, đánh son hồng, son đỏ thật là xinh đẹp. Những chị, những cô cũng chọn cho mình những cái áo len màu trầm hay len kim tuyến thật là sang. Phố mùa đông vội vã nhưng sắc màu áo len vẫn thật bắt mắt, đó là 1 kiểu dáng mới, một sắc màu ưng ý hay gợi về 1 chuyện xa lắc của áo len thủa nào.
Nhà tôi ở bên hữu ngạn sông Ba, nơi phố thị tấp nập, náo nhiệt. Ở nơi đông vui, thuận tiện cho sinh hoạt, nhưng đôi khi tôi lại cảm thấy ngột ngạt, tù túng bởi sự chật chội, ồn ào.
Ngày trước vùng biển miền Trung, cá chuồn rất nhiều, rất rẻ. Mỗi lần tới mùa cá chuồn má đi chợ mua về cả mớ.
'Thơ tình người lính biển' được nhà thơ Trần Đăng Khoa sáng tác năm 1981 khi ông đang là lính hải quân. Bài thơ là nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành công bài hát 'Chút thơ tình người lính biển', một bản nhạc đầy cảm xúc và lãng mạn, phản ánh chân thực và đầy xúc động tình yêu và sự hy sinh của người lính biển.
'Gọi đò chẳng thấy đò sang/ Phải chăng bến cũ phũ phàng khách xưa' (ca dao)
Không đi tập kết từ bến Sông Đốc, nhưng những học sinh miền Nam (HSMN) ở TP.HCM vẫn hẹn nhau về Sông Đốc - Cà Mau, dự lễ Kỷ niệm 70 sự kiện Tập kết ra Bắc (1954 - 2024). Bởi với các cô chú, đó cũng là dấu mốc khởi đầu hình thành hệ thống trường HSMN trên đất Bắc mà họ chính là những hạt giống được gieo trồng dưới mái trường cách mạng ấy. Về với Cà Mau, về với sự kiện cũng là thêm một lần nữa được soi rọi, được tự hào, được cùng bạn bè tắm mình trong bao cung bậc buồn vui từ miền tuổi thơ xa lắc.
Bạn có bao giờ từng đứng giữa phố phường ồn ả, cố gắng len lỏi qua dòng xe chật ních như mắc cửi, để đuổi theo một người? Không phải vì trông hao hao bóng dáng thân quen nào đó. Bạn biết chắc người ta với bạn hoàn toàn xa lạ. Bạn mải miết đuổi theo, chỉ vì người ta đang mặc bộ đồ bà ba, mà lâu lắm, bạn mới nhìn thấy giữa chốn thị thành.
'Em bé Hà Nội' - NSND Lan Hương ở tuổi ngoài 60 nhưng vẫn sở hữu nhan sắc đáng ngưỡng mộ. Cuộc hôn nhân của chị cũng khiến nhiều người tò mỏ.
Bạn trai song tính của Yên Đan, nữ diễn viên vào vai Như trong 'Đi giữa trời rực rỡ' là một nam vũ công, diễn viên, người mẫu điển trai.
Tôi là người hay sống bằng ký ức. Ký ức lúc u hoài âm thầm xa lắc, lúc xốn xang tươi rói như vừa mới hôm qua, có một thời đi học mãi mãi không quên; thỉnh thoảng xôn xao trở lại.