Tết Trung thu với tôi là những ký ức ngọt ngào của tuổi thơ, của những đêm trăng sáng vằng vặc, tiếng trống lân rộn ràng khắp xóm nhỏ. Với nhiều người, đó là mùa của ánh trăng tròn và đoàn viên trọn vẹn. Nhưng có lẽ, giờ đây cứ mỗi độ trăng rằm tháng Tám, tôi lại thêm một lần thổn thức. Bởi, trong tim tôi, có một mảnh khuyết chưa thể chữa lành trong cái tròn đầy bởi sự rời xa của anh trai và cả những sự mất mát của 'đồng bào tôi' sau những cơn bão lũ.
Mỗi độ Thu về, khi ánh trăng rằm bắt đầu tròn vành vạnh trên những nếp nhà quê, lòng người lại dấy lên một thứ cảm xúc vừa thân thương, vừa bâng khuâng khó tả. Chỉ cần nghe tiếng trống lân từ xa vọng lại, thấy mùi bánh nướng thơm thoang thoảng trong gió, là ký ức tuổi thơ như được gọi dậy.
Tháng tám (âm lịch), trời thu, cái mùa ngửa mặt trông trăng lại về, để vùng sáng nhảy nhót trên mấy dặm dài ký ức. Tôi ngó ra hiên, thấy trăng nhuộm loang những vệt rộng.