Trong quản trị xã hội, 'nới lỏng' và 'siết chặt' chưa bao giờ là hai lựa chọn đối lập, mà là hai trạng thái cần được điều tiết một cách tỉnh táo. Một bên mở ra không gian phát triển, bên kia giữ lại kỷ cương cần thiết. Vấn đề không nằm ở việc chọn 'nới' hay 'siết', mà ở chỗ, ai quyết định, dựa trên cơ sở nào, và vì lợi ích của ai?