Họ đã nằm lại nơi cửa hang lạnh lẽo để viết nên dòng huyết thư tự do cho Tổ quốc, để lại một nỗi nhớ khôn nguôi trong lòng người ở lại.
Có những con đường chỉ dẫn lối đi qua không gian. Nhưng cũng có những con đường đi xuyên qua thời gian, chở nặng ký ức, máu xương và những linh hồn bi tráng tuổi đôi mươi. Giữa nhịp sống hối hả của vùng ven đô Bình Chánh hôm nay, ít ai biết dưới lớp nhựa nóng phẳng lì của con đường mang tên 'Dân công hỏa tuyến' ở xã Vĩnh Lộc, là những dấu chân đã hóa thân vào lòng đất mẹ, trở thành tượng đài bất tử.