Tiếng rao

Ời ời tiếng rao, thời nào cũng có, ấy thế mà cùng với tiếng rao không chỉ là món hàng mà còn là phận người, là năm tháng, có khi là cả thời thế, thế thời chất chứa. Tiếng rao, nghe thấy, chẳng gọi ơi ời, chả bán mua gì mà có khi nước mắt vòng quanh những thương nhớ. Chẳng hẳn là thương người bán, bước mưu sinh nhọc nhằn mà thương ta, người nhà ta, thương những phố những làng xa ngái.

Phía mùa xuân…

Không còn vội vàng như những khoảng thời gian cuối Chạp, tôi đi trên nẻo quê bằng niềm yêu thương và sự nâng niu những gì đẹp nhất, khôi nguyên nhất của mùa xuân. Xuân của đời người dẫu biết rằng một đi không trở lại. Người ta dù mãnh liệt như thế nào trong những mùa xuân ấy, phía sau cùng cũng luôn có nhiều hoài niệm và nuối tiếc. Nhưng có lẽ, nếu bằng sự trắc ẩn của chính mình đối với mùa xuân của đất trời, của tháng Giêng hẳn mỗi người sẽ nới rộng lòng mình, nghĩ về những điều sâu sắc hơn, từ đó có thể được gặp lại nhiều điều đã qua trong những năm tháng cuồng nhiệt ấy khi đối thoại với mùa xuân đất trời…

Người Ba Na và ước mơ sung túc

Dưới tiết trời se lạnh, gió đẩy từng hơi rừng mát lạnh, người dân làng Kon Ktonh tập trung lại dưới mái nhà Rông để mừng Tết ăn thịt dúi. Lâu lắm rồi, bà con mới có dịp tụ họp đông đủ, chúc nhau sức khỏe, mùa màng bội thu, cuộc sống may mắn, hạnh phúc.

'Bóng cũ mùa xưa': Chuyến tàu về miền ký ức

Có những miền ký ức nằm im trong ngăn kéo thời gian, tưởng đã phủ bụi mờ nhưng chỉ cần một câu chữ, một hình ảnh nhỏ bé cũng đủ để đánh thức tất cả. 'Bóng cũ mùa xưa' của Trịnh Đình Nghi giống như ngọn gió lùa nhẹ qua ký ức ấy, nhặt từng mảnh vỡ thời gian, từng thanh âm xa ngái để ghép lại một bức tranh quê trọn vẹn và đầy ắp tình người.

Thành phố mùa nào cũng đẹp

Vẻ đẹp đó không nằm ở hàng cây uốn lượn, có hoa nở khắp bốn mùa, mà còn là sự biết ơn khi bạn đến sống tại thành phố này

Gương mặt thơ: Phan Mai Hương

Phan Mai Hương nguyên là cô giáo dạy văn của Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ (tỉnh Hòa Bình), người Mường và là người 'bắn súng hai tay', sáng tác cả thơ lẫn văn xuôi, đã có hơn 10 đầu sách, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Về 'miền xa ngái'

Được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước thông qua các Chương trình 134, 135, 30a, cùng sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền địa phương, cuộc sống của bà con đồng bào Mông ở bản Mùa Xuân, xã Sơn Thủy (Quan Sơn) đang có nhiều khởi sắc. Hành trình đi đến mùa xuân của bản một lần nữa khẳng định: 'Ý Đảng, lòng dân' hòa quyện đã dẫn lối cho Nhân dân hướng tới cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Dặm dài năm tháng

Tôi ngang qua trường cũ trong một ngày vòm trời xám đục trong bàng bạc hơi sương. Cảnh vật đã không còn như xưa nữa. Chỉ có cây bàng nơi góc sân trường run run giơ những chiếc lá ối đỏ phơ phất vẫy trong gió lạnh.

Đọc lại 'Mạ tui' - Nhớ một người thầy - một nhà văn… không nổi tiếng

Tự truyện 'Mạ tui' của Nguyễn Viết An Hòa được NXB Thuận Hóa in từ năm 2018, đã được 'nối bản' nhiều ngàn cuốn, mặc dù theo quan niệm thông thường, tác giả là người không/chưa nổi tiếng. Hơn chục năm trước, trong một cuốn sách đã in, tôi nêu vấn đề 'Tự truyện không chỉ dành cho người nổi tiếng'.

Kết cục của người đàn ông 6 lần vào tù vì ma túy

Từng 6 lần vào trại giam, nhưng những lần ngồi tù ấy chẳng thể thức tỉnh được Phan Trung Hưng. Gã đàn ông này tiếp tục nối dài những tháng ngày ngồi tù bằng việc hành nghề buôn ma túy. Ở lần phạm tội này, đường về của gã trở nên xa ngái…

Thơ Nguyễn Đình Phê: Với Krông Pa

Bài thơ 'Với Krông Pa' của Nguyễn Đình Phê mang đến một cái nhìn sâu sắc về mảnh đất và con người nơi đây. Không chỉ đưa người đọc đi qua những khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, tác giả còn gợi lên những câu chuyện lịch sử và cả hành trình đổi thay sau chiến tranh của vùng đất này.

Cây cầu của những ký ức

Tôi không sinh ra, lớn lên ở Hà Nội. Với tôi, cho dù có sống toàn bộ phần còn lại cuộc đời ở đây thì vẫn chỉ là một người ở trọ. Cái tâm thế 'ở trọ' ấy nó khiến tôi yêu Hà Nội một cách thận trọng và rụt rè. Cũng cái tâm thế ấy khiến tôi nhìn Hà Nội một cách điềm tĩnh.

Chiếc đũa bếp và cây cột nhà

Suốt cả tuổi thơ cho đến khi đã lớn, mỗi lần mưa to gió lớn, dù giữa đêm hôm, tôi luôn lồm cồm bò dậy, chạy vào bếp tìm cây đũa bếp trong ống đũa, rồi lẹ làng đặt xuống chống vào cái cột cái trong nhà. Cây đũa bếp chống cái cột cái, đó là bí kíp của riêng tôi, để nhà không bị sập trong dông gió.

Đường về xa ngái của người đàn ông làm 'cửu vạn' ma túy

Được một người lạ thuê vận chuyển ba lô ma túy sẽ có 10 triệu tiền công, Hử liền đồng ý. Tuy nhiên, tiền công chưa thấy, Hử đã phải lĩnh án tù chung thân. Bản án vô thời hạn khiến ngày về với 2 đứa con thơ của ông bố trẻ trở nên xa ngái…

Tản văn: Cơn bão đi qua

Hà Nội vừa hứng chịu một cơn bão lớn – cơn bão Yagi, với sức gió ngoài khơi giật trên cấp 16.

Tình thầy trò trong 'Gặp gỡ mùa thu'

Triển lãm 'Gặp gỡ mùa thu' của các họa sĩ Ngô Đăng Hiệp, Nguyễn Thị Ngọc Ánh, Hà Văn Chúc, Đoàn Tuyên, Trần Trọng Đạt được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM từ ngày 20 - 26.9. Một phần doanh thu từ việc bán tranh sẽ ủng hộ đồng bào các tỉnh phía bắc khắc phục hậu quả bão lũ.

Phố của những tháng năm

Những sớm mai, phố núi chìm trong màu trắng đục của sương mù. Vạn vật lòa nhòa ẩn hiện. Người ta bảo: Vào mùa này, con người thường nhiều tâm trạng.

Cơn bão đi qua

Bão đi qua, ta thêm yêu thương, biết sẻ chia hơn với những mảnh đời khốn khó. Bão tan, ta bắt đầu lại từ những mầm xanh hy vọng...

Tản văn: Thì thầm tiếng đêm

Ngõ nhỏ đường quê ẩn mình dưới làn sương buốt lạnh. Đêm xuống sâu hơn, thinh vắng...

Truyện ngắn: Yêu cô thanh niên xung phong

Nhận được giấy báo trúng tuyển, bác vui đến độ có thể ngất ra vì xúc động. Vậy là bác trở thành nhân vật của làng, nhân vật sẽ xuất ngoại.

Bản án đắt giá cho kẻ coi thường pháp luật

Từng nhiều lần lĩnh án nhưng Trần Văn Nghĩa (Hương Sơn, Hà Tĩnh) vẫn coi thường pháp luật. Lần 'sa chân' này khiến y phải đối mặt với bản án 11 năm 6 tháng tù giam.

Mỗi tháng bảy về

Mỗi tháng bảy về, đối với gia đình tôi là một dịp thật đặc biệt mang nhiều ý nghĩa. Đó là thời gian đại gia đình tề tựu đông đủ trong ngôi nhà ngói ba gian đơn sơ ở quê để tổ chức ngày giỗ cho bố tôi, là liệt sĩ hy sinh tại chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa. Tôi còn nhớ rất rõ ngày đón hài cốt của bố về cách đây 5 năm, mẹ mừng mừng tủi tủi ôm lấy di ảnh của bố, vật vã khóc.

Nhà thơ Thai Sắc: 'Ta chiêu tuyết trái tim ta'

Gần đây, tôi mới gặp nhà thơ Thai Sắc (Cái Văn Thái - 1953) tại trại sáng tác ở Nha Trang. Lại được nghe giọng nói đặc sệt Quảng Bình của anh làm tôi nhớ tới cố thi sĩ Hàn Mặc Tử (sinh ra bên sông Lệ Kỳ - Đồng Hới).

Ký ức tháng Bảy

Mỗi tháng Bảy về, đối với gia đình tôi là một dịp thật đặc biệt mang nhiều ý nghĩa. Đó là thời gian đại gia đình, anh em, con cháu quây quần, tề tựu đông đủ trong ngôi nhà ngói ba gian đơn sơ ở quê để tổ chức ngày giỗ cho bố tôi, vốn là liệt sĩ hy sinh tại chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa. Tôi còn nhớ rất rõ ngày đón hài cốt của bố về cách đây 5 năm, mẹ đã mừng mừng tủi tủi ôm lấy di ảnh của bố, khóc đến nghẹn lòng. Bao nhớ thương chất chứa trong lòng được cất giữ từ mấy chục năm trước, nay như có dịp tuôn trào qua những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau lăn dài trên gương mặt già nua vì tuổi tác của mẹ.

100 tấm ảnh nghệ thuật về An Giang được trưng bày tại TPHCM

Ngày 28/6, triển lãm ảnh nghệ thuật chủ đề 'Sắc màu An Giang' được khai mạc tại Đường sách TPHCM (Quận 1).

Giới thiệu 'Sắc màu An Giang' tại trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh

Sáng 28/6, tại Đường Sách Thành phố Hồ Chí Minh, Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật tỉnh An Giang tổ chức Triển lãm Ảnh nghệ thuật 'Sắc màu An Giang'.

Giới thiệu chùm thơ của Thi Nhung

Một người con gái dịu dàng và tài hoa của quê hương Đà Nẵng nhưng chị lập nghiệp và trưởng thành ở Hà Nội. Thi Nhung là hội viên Hội VHNT Đà Nẵng. Thơ Thi Nhung vẫn thấp thoáng xuất hiện trên Tạp chí Non Nước và trên Facebook. Một giọng thơ đẹp, hiện đại, nữ tính và nhiều suy tư về thân phận của nhân vật trữ tình. Những chuyến đi từ thiện lên Hà Giang và các tỉnh miền núi phía Bắc của Thi Nhung trong nhiều năm qua đã là nguồn cảm hứng dồi dào để chị viết nên những bài thơ hay về dân tộc và miền núi.

Sách của anh mở ra những điều từ cuộc trà trên căn gác cũ, mà ở đó là những gương mặt thân quen và không gian không xô bồ, bụi bặm như phố phường. Và đó là điều mà một kẻ muốn biết về Hà Nội như tôi luôn thấy háo hức.

Khoảng lặng bình yên

Hàng ngày, cửa sổ phòng tôi vẫn mở về phía núi. Lâu nay, tôi vẫn nghĩ, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa, nhấp một ngụm trà là đã có thể tự hào với bạn bè rằng mình thuộc về núi rừng và phố núi luôn là 'background' phía sau cuộc đời mình.