Ngược Ché Lầu (xã Na Mèo), Mùa Xuân, Xía Nọi (xã Sơn Thủy) khi ánh mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi mù sương. Những bản làng người Mông một thời heo hút, biệt lập nay đã khác. Trên con đường mới hôm nay chúng tôi đi, đã không còn cách trở, không còn cảnh cuốc bộ, đẩy xe, vượt qua vũng lầy như nhiều năm về trước...
Quê tôi như một con thuyền nhỏ trôi giữa dòng sông mênh mang.
Từ Hà Tĩnh vô Cửa Việt, lên tàu ra Cồn Cỏ chẳng xa ngái chi, ấy vậy mà đã bao lần tôi lỡ hẹn.
Hà Nội là 1 trong 17 đô thị lớn nhất thế giới. Bộ mặt của Thủ đô ngày một văn minh, hiện đại với những dự án chung cư cao tầng ngày một nhiều hơn. Tuy nhiên, đằng sau những tòa nhà hiện đại vẫn ẩn chứa những trầm tích văn hóa của Hà Nội, mà một trong những nét cổ xưa ấy còn lưu giữ là văn hóa làng xã. Liệu trong tiến trình phát triển, giao thoa văn hóa, 'tình làng nghĩa xóm' có bị mai một?
Hôm qua, 17-4, người dân Thủ đô nức lòng với ít nhất 2 vấn đề được Tổng Bí thư Tô Lâm gợi mở khi tiếp xúc cử tri: Có thể hỗ trợ thêm bữa ăn để tăng dinh dưỡng cho học sinh các cấp học trên địa bàn? Có thể ưu tiên cải tạo trụ sở dôi dư thành trường lớp hoặc làm nơi khám chữa bệnh cho người dân 'để không có chỗ nào lãng phí cả'?
Xã Nậm Pì (huyện Nậm Nhùn) - cái tên xa ngái dù chỉ cách thành phố Lai Châu chưa đầy 100km. Cứ nghĩ rằng nơi đây xa lắm bởi hệ quả từ những 'cơn mê', 'cơn say' vẫn như đang còn vương vấn đâu đây. Ấy thế mà bây giờ, Nậm Pì đã xa rồi những giấc mơ vô định chơi vơi trên triền núi, ven sông. Và, Nậm Pì đang khác xưa, biến những điều không thể thành có thể.
Hiện ra, chỉ là những nỗi niềm riêng: cánh cửa một kỷ niệm đã đóng lại, tiếng còi tàu đã rời xa… Nhưng bên dưới sự tĩnh lặng ấy là niềm tin của sự phục sinh. Thì ra, những mảnh vụn đời sống dù bị xé cắt, vẫn là chỗ dựa cho người. Để còn có thể bước chậm về hướng những ngày khác, cho trọn cuộc vàng phai.(Nguyễn Đông Nhật)
Ời ời tiếng rao, thời nào cũng có, ấy thế mà cùng với tiếng rao không chỉ là món hàng mà còn là phận người, là năm tháng, có khi là cả thời thế, thế thời chất chứa. Tiếng rao, nghe thấy, chẳng gọi ơi ời, chả bán mua gì mà có khi nước mắt vòng quanh những thương nhớ. Chẳng hẳn là thương người bán, bước mưu sinh nhọc nhằn mà thương ta, người nhà ta, thương những phố những làng xa ngái.
Không còn vội vàng như những khoảng thời gian cuối Chạp, tôi đi trên nẻo quê bằng niềm yêu thương và sự nâng niu những gì đẹp nhất, khôi nguyên nhất của mùa xuân. Xuân của đời người dẫu biết rằng một đi không trở lại. Người ta dù mãnh liệt như thế nào trong những mùa xuân ấy, phía sau cùng cũng luôn có nhiều hoài niệm và nuối tiếc. Nhưng có lẽ, nếu bằng sự trắc ẩn của chính mình đối với mùa xuân của đất trời, của tháng Giêng hẳn mỗi người sẽ nới rộng lòng mình, nghĩ về những điều sâu sắc hơn, từ đó có thể được gặp lại nhiều điều đã qua trong những năm tháng cuồng nhiệt ấy khi đối thoại với mùa xuân đất trời…
Dưới tiết trời se lạnh, gió đẩy từng hơi rừng mát lạnh, người dân làng Kon Ktonh tập trung lại dưới mái nhà Rông để mừng Tết ăn thịt dúi. Lâu lắm rồi, bà con mới có dịp tụ họp đông đủ, chúc nhau sức khỏe, mùa màng bội thu, cuộc sống may mắn, hạnh phúc.
Có những miền ký ức nằm im trong ngăn kéo thời gian, tưởng đã phủ bụi mờ nhưng chỉ cần một câu chữ, một hình ảnh nhỏ bé cũng đủ để đánh thức tất cả. 'Bóng cũ mùa xưa' của Trịnh Đình Nghi giống như ngọn gió lùa nhẹ qua ký ức ấy, nhặt từng mảnh vỡ thời gian, từng thanh âm xa ngái để ghép lại một bức tranh quê trọn vẹn và đầy ắp tình người.
Vẻ đẹp đó không nằm ở hàng cây uốn lượn, có hoa nở khắp bốn mùa, mà còn là sự biết ơn khi bạn đến sống tại thành phố này
Phan Mai Hương nguyên là cô giáo dạy văn của Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ (tỉnh Hòa Bình), người Mường và là người 'bắn súng hai tay', sáng tác cả thơ lẫn văn xuôi, đã có hơn 10 đầu sách, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước thông qua các Chương trình 134, 135, 30a, cùng sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền địa phương, cuộc sống của bà con đồng bào Mông ở bản Mùa Xuân, xã Sơn Thủy (Quan Sơn) đang có nhiều khởi sắc. Hành trình đi đến mùa xuân của bản một lần nữa khẳng định: 'Ý Đảng, lòng dân' hòa quyện đã dẫn lối cho Nhân dân hướng tới cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
Tôi ngang qua trường cũ trong một ngày vòm trời xám đục trong bàng bạc hơi sương. Cảnh vật đã không còn như xưa nữa. Chỉ có cây bàng nơi góc sân trường run run giơ những chiếc lá ối đỏ phơ phất vẫy trong gió lạnh.
Tự truyện 'Mạ tui' của Nguyễn Viết An Hòa được NXB Thuận Hóa in từ năm 2018, đã được 'nối bản' nhiều ngàn cuốn, mặc dù theo quan niệm thông thường, tác giả là người không/chưa nổi tiếng. Hơn chục năm trước, trong một cuốn sách đã in, tôi nêu vấn đề 'Tự truyện không chỉ dành cho người nổi tiếng'.
Từng 6 lần vào trại giam, nhưng những lần ngồi tù ấy chẳng thể thức tỉnh được Phan Trung Hưng. Gã đàn ông này tiếp tục nối dài những tháng ngày ngồi tù bằng việc hành nghề buôn ma túy. Ở lần phạm tội này, đường về của gã trở nên xa ngái…
Bài thơ 'Với Krông Pa' của Nguyễn Đình Phê mang đến một cái nhìn sâu sắc về mảnh đất và con người nơi đây. Không chỉ đưa người đọc đi qua những khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, tác giả còn gợi lên những câu chuyện lịch sử và cả hành trình đổi thay sau chiến tranh của vùng đất này.
Tôi không sinh ra, lớn lên ở Hà Nội. Với tôi, cho dù có sống toàn bộ phần còn lại cuộc đời ở đây thì vẫn chỉ là một người ở trọ. Cái tâm thế 'ở trọ' ấy nó khiến tôi yêu Hà Nội một cách thận trọng và rụt rè. Cũng cái tâm thế ấy khiến tôi nhìn Hà Nội một cách điềm tĩnh.
Suốt cả tuổi thơ cho đến khi đã lớn, mỗi lần mưa to gió lớn, dù giữa đêm hôm, tôi luôn lồm cồm bò dậy, chạy vào bếp tìm cây đũa bếp trong ống đũa, rồi lẹ làng đặt xuống chống vào cái cột cái trong nhà. Cây đũa bếp chống cái cột cái, đó là bí kíp của riêng tôi, để nhà không bị sập trong dông gió.
Được một người lạ thuê vận chuyển ba lô ma túy sẽ có 10 triệu tiền công, Hử liền đồng ý. Tuy nhiên, tiền công chưa thấy, Hử đã phải lĩnh án tù chung thân. Bản án vô thời hạn khiến ngày về với 2 đứa con thơ của ông bố trẻ trở nên xa ngái…
Hà Nội vừa hứng chịu một cơn bão lớn – cơn bão Yagi, với sức gió ngoài khơi giật trên cấp 16.
Triển lãm 'Gặp gỡ mùa thu' của các họa sĩ Ngô Đăng Hiệp, Nguyễn Thị Ngọc Ánh, Hà Văn Chúc, Đoàn Tuyên, Trần Trọng Đạt được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM từ ngày 20 - 26.9. Một phần doanh thu từ việc bán tranh sẽ ủng hộ đồng bào các tỉnh phía bắc khắc phục hậu quả bão lũ.
Những sớm mai, phố núi chìm trong màu trắng đục của sương mù. Vạn vật lòa nhòa ẩn hiện. Người ta bảo: Vào mùa này, con người thường nhiều tâm trạng.
Bão đi qua, ta thêm yêu thương, biết sẻ chia hơn với những mảnh đời khốn khó. Bão tan, ta bắt đầu lại từ những mầm xanh hy vọng...
Ngõ nhỏ đường quê ẩn mình dưới làn sương buốt lạnh. Đêm xuống sâu hơn, thinh vắng...