Beta
Năm ngựa tản mạn ngựa

Trong các con giáp để các họa sĩ thể hiện linh vật của năm có lẽ con ngựa là dễ làm nhất.

Ký ức gió mùa...

Thời gian có thể làm mọi thứ cũ đi, nhưng ký ức thì vẫn rờ rỡ tươi mới và sinh động.

Lê Vi Thủy: Bản hòa âm đa thanh sắc giữa thơ và truyện

Với 3 tập thơ và 4 tập truyện ngắn, Lê Vi Thủy đem đến cho bạn đọc một bản hòa âm đa thanh sắc giữa thơ và truyện. Chị được đánh giá là giọng thơ mới lạ, thể hiện rõ trách nhiệm của người viết với vùng đất mình đang sống khi đưa chất liệu Tây Nguyên vào tác phẩm.

Đời cát - phận người!

Nhiều nghiên cứu đã nói về màu sắc Phật giáo trong ca từ 'Cát bụi' của Trịnh Công Sơn: 'Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi/ để một mai vươn hình hài lớn dậy/ Ôi, cát bụi tuyệt vời/ mặt trời soi một kiếp rong chơi/ Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi/ để một mai tôi về làm cát bụi/ Ôi, cát bụi mệt nhoài/ tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…'.

Giấc mơ bằng lăng

HNN - Khi cánh bằng lăng bắt đầu điểm những vệt tím phiêu bồng lên nền trời mùa hạ, tôi cũng chợt nghe giữa lòng mình những tiếng gọi từ thẳm sâu. Vào mỗi mùa bằng lăng thức giấc, luôn có những tiếng gọi như thế vang lên trong tôi, đôi khi tựa một hồi chuông lay động bởi giao cảm ký ức, đôi khi như tiếng chân bước xuống từng bậc thềm thời gian. Tôi nghe cả nhịp thở của mùa ẩn sau dư âm khúc ve sầu muôn thuở. Vượt ra ngoài bao chói chang, nồng nhiệt của nắng, gió là một khuôn mặt mùa đằm thắm, say mê.

Mơ những tầng cao…

Những buổi chiều muộn tan làm về nhà, chầm chậm lướt xe đi trên nẻo đường quen, thỉnh thoảng tôi lại ngước nhìn lên những tầng cao của phố.

Tình yêu của đất, nước và lửa…

8 họa sỹ và nhà điêu khắc, cùng tụ về Bát Tràng để tiếp tục chơi với Gốm Tết, đánh thức những cơn ngái ngủ của đất, một lần nữa mở ra không gian bất tận của sự sinh sôi nẩy nở mang tên Phồn, nơi đất - nước - lửa cùng hòa quyện, làm bừng lên vẻ đẹp bí ẩn đã tích tụ qua nhiều năm tháng…

Tông phong nhập thế của Thiền phái Trúc Lâm

Trúc Lâm Yên Tử là một dòng thiền có nhiều đặc điểm nổi bật, lớn mạnh, đủ tư cách đại diện cho một Thiền phái Phật giáo Việt Nam.

Một cách tiếp cận đề tài dân tộc miền núi

Nước ta có hẳn một cái hội là hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, là nơi tập hợp các tác giả, cả sáng tác, phê bình, nghiên cứu chuyên về đề tài này hoặc tác giả là người dân tộc thiểu số, hoặc sống ở miền núi.

Gương mặt thơ: Phạm Hồng Oanh

Những năm 90 của thế kỷ trước, bất ngờ xuất hiện một bài lục bát trên thi đàn cả nước, được giải cuộc thi 'Tác phẩm tuổi xanh', lọt vào tuyển tập thơ lục bát Việt Nam.

Một số từ ghép thường bị nhận lầm là từ láy

Trong tiếng Việt, rất nhiều từ ghép đẳng lập bị nhận lầm là từ láy. Sau đây là một số trường hợp mà nhóm biên soạn Từ điển từ láy tiếng Việt (Viện Ngôn ngữ - Hoàng Văn Hành chủ biên - NXB Khoa học Xã hội - 2011) đã thu thập và giải nghĩa (phần sau gạch đầu dòng để trong ngoặc kép là nguyên văn của từ điển; phần xuống dòng là trao đổi của chúng tôi).

Qua 'Đồng xa cỏ ngọt' (NXB Dân Trí, 2024), nhiều bạn đọc sẽ nhận ra không phải tác giả đang kể câu chuyện của cánh đồng, mà cánh đồng đang kể câu chuyện của chính mình. Những cánh đồng dù chiêm trũng hay khô cằn, dù nước ngọt hay nước lợ, dù đồng bằng sông Hồng hay đồng bằng sông Cửu Long đều ngấm mạch nguồn văn minh lúa nước. Là chiếc nôi để hình thành văn hóa làng xã Việt Nam. Thủ thỉ, rì rầm, cánh đồng không chỉ kể câu chuyện về cỏ ngọt, nếp cái hoa vàng… Mà còn kể về tâm tình của những người con dứt áo rời làng buôn ba phố xá vẫn một lòng đau đáu nhớ thương quê…

Tây Nguyên của Thu

Thu tôi nhắc đây là Hồ Thị Xuân Thu, họa sĩ người Huế nhưng sống ở Tây Nguyên, cụ thể là Pleiku, Gia Lai mấy chục năm nay.

Kẻ thù (mà) yêu dấu?

Lâu lắm mới đọc một cuốn sách vừa hồi hộp vừa ly kì lại vừa thắc thỏm thế.

Tranh chữ của họa sĩ Võ Trịnh Biện

Tranh chữ của họa sĩ Võ Trịnh Biện - Bằng ngôn ngữ màu sắc và đường nét, Họa sĩ lột tả hết thảy vẻ đẹp tạo hình trong mỗi con chữ, thể hiện bằng hình tượng trúc - tre.

Tháng Giêng, 'nhớ mẹ và làng quan họ'

Không hiểu sao mỗi khi đọc bài thơ 'Nhớ mẹ và làng quan họ' tôi lại muốn khóc. Có phải vì nỗi niềm của nhà thơ đã bật lên rưng rức ngay từ câu đầu tiên. Vì sự hoài niệm, khắc khoải ám ảnh suốt dọc bài thơ?

Gương mặt thơ: Lê Huy Mậu

Ông nguyên là sĩ quan đồ bản rồi làm ở Hải quan, rồi về làm cán bộ tuyên huấn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu trước khi về nhậm chức Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật, nhưng gốc lại là cử nhân triết học.

Bánh tét nhà mình

Sáng nay, chở con gái đi học, mẹ đi làm, vòng tay con bé xíu ôm eo mẹ, líu lo đủ chuyện trên đời. Bỗng con hớn hở reo lên: 'Mẹ ơi! Có mùi tết rồi nè, gió này là gió mang mùi tết đó mẹ!'.

Như bầy ong bay về phố lạ...

Phố đã sang mùa rồi phải không? Có những sớm mai từ ban công nhìn ra chỉ thấy sương liêu phiêu trên những nếp nhà, ngõ hẻm, hàng cây, như một dòng sông tịch lặng đầy hư ảnh. Trong quãng sương mù buông rèm trên vành mi mùa đông, những người già đi bộ, những xe chở hàng rong, người đàn bà quét rác sân nhà, dường như tất cả đều lặng lẽ hơn. Sương mù đầm đìa và gió lạnh lao rao, ủ thành men say ngấm vào những chiếc lá xà cừ, nên chúng lảo đảo buông mình xuống nền rêu nằm ngủ. Như thể nơi này chưa từng có những chộn rộn nào, chưa từng có những đổi dời cách chia...

Trên cung đường biên giới, Kỳ 2: Bời bời kỷ niệm Cao Bằng - Mèo Vạc

Cách đây mới hai năm mà tưởng từng như đã lâu (có lẽ do những biến cố của đại dịch COVID mà thời gian hai ba năm qua tưởng như dài đằng đẵng), tra lại thấy đúng ngày 31 tháng 11 năm 2021, tôi cùng một nhóm công tác đi theo đường số 4 lên Cao Bằng.

Trên cung đường biên giới, Kỳ 2: Bời bời kỷ niệm Cao Bằng - Mèo Vạc

Cách đây mới hai năm mà tưởng từng như đã lâu (có lẽ do những biến cố của đại dịch COVID mà thời gian hai ba năm qua tưởng như dài đằng đẵng), tra lại thấy đúng ngày 31 tháng 11 năm 2021, tôi cùng một nhóm công tác đi theo đường số 4 lên Cao Bằng.

Đô Lương - sáng rõ đường đi tới...

Con đường phố huyện sầm uất lưu luyến chào tạm biệt chúng tôi, nhen lên tình yêu phố mới - quê cũ cho người đến người đi như một lời hẹn ngày trở lại với Đô Lương đô thị loại IV dồn nén sức vươn trở thành thị xã - trung tâm phát triển của miền Tây Nam Nghệ An trong tương lai gần.

Sải bước ở Lai Châu: Lên bản 'suối có vàng'

Cách Đồn Biên phòng Sin Suối Hồ (huyện Phong Thổ) không xa là bản người Mông đặc sắc lắm 'không', nơi có một bảo tàng ngoài trời và những đá hòn đá tảng được dùng để chia ruộng đất.

Không viết văn nữa có khi tôi sẽ hạnh phúc hơn

Một điều tôi chắc chắn rằng, những nhà văn nam chí ít đều có chiếc bàn viết của riêng mình, nhiều người khá giả thì có hẳn phòng văn. Còn những nhà văn nữ như chúng tôi, chẳng mấy ai có cái gọi là bàn viết, nói gì đến cái gọi là phòng văn kia.

Nhà thơ Giang Nam: Cánh chim bằng đã bay về trời

Tuổi 95, nhà thơ Giang Nam đã rời 'Cỏi tạm' nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng khi nghe tin ông qua đời, tôi vẫn không khỏi bồi hồi xúc động và tiếc nuối. Nhà thơ Giang Nam sinh năm 1929 (tên thật là Nguyễn Sung) quê Thị xã Ninh Hòa tỉnh Khánh Hòa. Ông xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo, sau khi đỗ bằng Thành Chung trường Quy Nhơn, ông đã cùng với hai người anh ruột của mình đi theo tiếng gọi của cách mạng.

Đi qua mùa thu

Ở thành phố hơn sáu triệu dân, người như nêm cối, thì cái hồ 50 ha này là một thế giới tĩnh lặng. Nhã thích ra đây, và chỉ vào Coffee Mây, ngồi đúng cái bàn sát mép hồ, có khi chỉ để uống một tách trà hoa, nhìn hồ, nhìn mây và thả những ý nghĩ trôi tuột vào một miền xa lơ lắc nào đó.

Dáng thu

Đó là trung thu đầu tiên từ khi con trai ông lên thành phố đến giờ, gia đình mới bên nhau ăn một bữa cơm dưới mái nhà xưa cũ. Người con cúi đầu xin lỗi bố. Ở đời vốn dĩ cứ hay suy bụng ta ra bụng người, để rồi khiến chính những người thân của mình lại chịu tổn thương.

Ngày em đến

Quán cơm nhỏ nằm trong căn ngõ nhỏ ngay sau cổng bệnh viện. Cửa quán treo tấm bảng ghi mấy chữ gọn lỏn: 'Cơm bình dân'. Túc gặp Lữ lần đầu ở quán cơm. Hôm ấy quán phát cơm từ thiện cho bệnh nhân chạy thận, Lữ đứng xếp hàng. Dáng đàn bà lam lũ nhận từ tay Túc hộp cơm, ngại ngần bảo: