Trong cuộc đời, có những điều không còn nguyên vẹn nhưng vẫn in đậm trong ký ức mỗi người. Với tôi, đó là dáng mẹ tảo tần gắn với những phiên chợ quê. Mỗi lần nhớ lại, hình ảnh chợ quê hiện lên không đơn thuần là nơi mua bán, mà còn là nếp sống giản dị, là tình làng nghĩa xóm gắn bó keo sơn.
Mùa gió Lào ở Nghệ An - quê vợ chồng Hồ Văn Cường không dễ chịu, nhưng lại mang đến những trải nghiệm rất riêng. Trong cái nắng gắt ấy, người ta vẫn tìm thấy những điều khiến vùng đất này trở nên đáng nhớ.
Clip ghi cảnh chàng rể Mỹ ngủ trưa 'không vẫy tai' trên chiếc võng miền Tây khiến dân mạng thích thú và đánh giá cao tinh thần nhập gia tùy tục của anh.
HNN - Nằm trên con đường Lê Duẩn, nghề đan nôi mây của Huế giờ chỉ còn lại vài mái nhà lặng lẽ giữ nghề. Những người thợ già vẫn cần mẫn bên sợi mây quen thuộc, đan từng mắt nôi như một cách giữ lại tiếng ru 'ầu ơ' cùng ký ức bao thế hệ người Huế.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Trong các con giáp để các họa sĩ thể hiện linh vật của năm có lẽ con ngựa là dễ làm nhất.
HNN - Khải luôn nhớ nhà bằng âm thanh trước khi nhớ bằng hình ảnh. Tiếng cửa gỗ kéo kẽo kẹt, tiếng mái tôn lộp bộp khi mưa trái mùa, tiếng ghe máy vọng xa trong đêm nước lớn... Những âm thanh ấy nằm sâu dưới ký ức, giống những hạt phù sa lắng tận đáy sông, không ồn ào, nhưng chỉ cần một khuấy động nhỏ là trồi lên nguyên vẹn.
Trong chuyến hành trình tìm về những giá trị truyền thống xưa, chúng tôi dừng chân tại làng Nam Cao, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên - cái nôi của nghề dệt đũi với tuổi đời hơn 400 năm.
Khi giới thượng lưu ngày càng giàu có, sẵn sàng chi trả cho nội thất xa xỉ, đội ngũ nhân viên dọn dẹp được đào tạo bài bản trở thành lực lượng được săn đón.
Có những ký ức đi qua năm tháng mà mỗi khi nhớ lại, lòng người chợt bồi hồi, xao xuyến. Trong đó, hình ảnh những đám cưới ngày xưa vẫn in đậm trong tâm trí tôi như một miền ký ức ngọt ngào. Ngày ấy, đám cưới không chỉ là chuyện riêng của đôi lứa mà còn là ngày hội của cả xóm, cả làng...
Hệ thống giảm xóc không chỉ tạo sự êm ái khi lái mà còn quyết định đến độ an toàn. Sử dụng và bảo dưỡng đúng cách sẽ giúp xe bền hơn, tiết kiệm chi phí và giảm rủi ro trên đường.
Từ nguyên liệu đơn giản cây tre qua bàn tay khéo léo của người thợ đã biến thành những sản phẩm hữu ích phục vụ đời sống sinh hoạt hàng ngày.
Trong ngày đông giá buốt, giấu đôi bàn tay co ro dưới làn áo mưa mỏng, tôi bỗng nhớ về hình dáng mẹ tôi năm xưa một mình giữa cánh đồng xám xịt mây.
Giữa nhịp sống đổi thay từng ngày ở xã vùng cao An Toàn, bà Đinh Thị Chớ (52 tuổi, ở thôn 2) vẫn miệt mài dệt những tấm thổ cẩm rực rỡ sắc màu. Bà cũng là nghệ nhân duy nhất trong xã hiện vẫn còn giữ nghề dệt thổ cẩm truyền thống Bahnar.
Mùa thơm không chỉ của thiên nhiên mà còn của ký ức tuổi thơ, của lòng hiếu nghĩa với tổ tiên, ông bà, cha mẹ, để dù đi đâu, ở đâu, lòng ta vẫn hướng về
Xã Đăk Kôi (tỉnh Quảng Ngãi) hiện có 10 cầu treo, trung bình mỗi cầu chỉ rộng chỉ 1,2m, đủ cho xe máy và xe đạp qua lại. Các cây cầu này nối từ Tỉnh lộ 677 vào khu dân cư, đóng vai trò huyết mạch cho việc đi lại, sản xuất và giao thương của người dân. Tuy nhiên, do quá nhỏ hẹp và xuống cấp nghiêm trọng, hệ thống cầu treo đang trở thành điểm nghẽn kìm hãm sự phát triển kinh tế - xã hội của địa phương.
Đặt một cục xà phòng nhỏ ở cửa, nghe có vẻ lạ lùng nhưng đây lại là mẹo vặt mang lại nhiều công dụng bất ngờ.
Trăng sáng khảm bạc cả bầu trời quang đãng. Núi đồi quây thành những bức tường ngăn cách. Một đụn lửa tàn giữa bãi vàng nhả ra từng làn khói lãng đãng. Đâu đây một mùi hoa lềnh si phảng phất và tiếng chim nồng chếnh nỉ non. Phải chăng, nỗi khao khát được về nhà khiến đầu tôi mường tượng ra như thế?
Khi sản phẩm công nghiệp ngày càng tràn ngập thị trường thì ở vùng núi rừng Đưng K'nớ (xã Đam Rông 4, tỉnh Lâm Đồng) vẫn còn những người phụ nữ cần mẫn bên khung cửi, kiên nhẫn nhuộm từng sợi chỉ, dệt từng hoa văn. Những tấm thổ cẩm ra đời từ nơi đây là hơi thở níu giữ kí ức truyền thống đại ngàn.
Vì sao một nhà văn quyết định đưa nhân vật này vào tác phẩm, chứ không phải ai khác? Nhân vật có thể được lấy cảm hứng từ chính cuộc đời tác giả hoặc những con người họ từng gặp.
Khi cái nắng không còn chói chang, oi ả và xuất hiện những cơn gió nhẹ thoảng, là mùa thu đang lặng lẽ về. Không gian, đất trời, cỏ cây và cả con người đều như chuyển mình với những biểu hiện bên ngoài thật rõ.
Ba mẫu loa thanh hiện đại thế hệ mới - JBL Bar 1000MK2, JBL Bar 800MK2 và JBL Bar 500MK2, tương thích hoàn toàn với mọi thiết bị TV, phù hợp với nhiều nhu cầu sử dụng của người dùng muốn nâng cấp không gian giải trí...
Lập thu tháng Tám về... Tôi đang định dừng cây bút, bởi sức khỏe tôi quá yếu, tôi không viết nổi những dòng tâm tư mượt mà. Nhưng tâm hồn tôi sao vẫn nhiều sâu lắng. Hôm qua, nhìn nắng mưa bất chợt, khi mưa rồi nắng trở về. Bước chân dưới đường quê, nghe gió rặng tre đu đưa, nhìn ánh nắng trời ấm áp len lỏi chui qua từng kẽ lá. Sau mưa, gió và nắng trở về. Nhìn cảnh và nghe gió, tôi thấy mùa thu đã về trên quê tôi. Vậy là lập thu thật rồi. Cảm xúc, nhớ thương và chờ đợi cùng nỗi niềm xao xuyến trong tôi lại trỗi dậy. Tôi không dừng được cây bút, vì lập thu mà nhiều cảm xúc ào về quá, khiến tôi lại lên lời trong tim.
Căn nhà cuối phố yên tĩnh như một chiếc hộp thời gian bị lãng quên.
Đang cắm cúi đi như chạy dưới cái nắng mùa hè gay gắt, tôi bỗng nghe tiếng gọi: 'Cậu Tùng, cậu Tùng, vào đây nghỉ lát cho mát đã!'. Dưới gốc đa đầu làng, một ông già đang vẫy tôi, nụ cười móm mém, một bên mắt hấp háy. Đích thị là lão Cử rồi nhưng sao lão lại ra đây mở hàng sửa chữa xe đạp.
Từ bao đời nay, dệt vải gắn bó mật thiết với đời sống người Tày ở Pác Ngòi, xã Ba Bể, là biểu tượng cho sự khéo léo và tình yêu văn hóa của phụ nữ vùng cao. Nhưng với nhịp sống hiện đại, tiếng khung cửi 'kẽo kẹt' đang ngày một thưa, đứng trước nguy cơ mai một ở miền quê nằm ngay cạnh viên ngọc xanh 'hồ Ba Bể' này...
Trong những ngày tháng 7 đầy nắng, khi những cung đường dẫn về thung lũng Mai Châu rực rỡ sắc màu của thổ cẩm và rộn rã bước chân du khách, câu chuyện về tương lai phát triển của xã Mai Châu sau sáp nhập và thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp được người dân nơi đây bàn luận với một niềm hứng khởi, tin tưởng, đầy lạc quan.
Nương tựa, hỗ trợ giúp nhau nâng cao tay nghề, tăng thêm thu nhập thông qua việc thành lập các tổ hợp tác, nhóm dệt thổ cẩm là cách làm hay, sáng tạo mà nhiều chị em đồng bào dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng lựa chọn.
'Ru rú là rảy, tảy ti cho lô lô…', trong tiếng võng kẽo kẹt đung đưa, trong hương rừng dìu dịu buổi sớm, lời ru Mường cất lên, dịu dàng, thủ thỉ.
Tựa như tiếng vọng từ ngàn xưa, làng dệt thổ cẩm Châu Phong (An Giang) vẫn từng ngày ngân lên nhịp sống đầy sắc màu giữa lòng vùng biên Tây Nam. Những khung cửi kẽo kẹt, những đôi tay thoăn thoắt của người phụ nữ Chăm không chỉ đang dệt vải, mà còn dệt nên những trang sử văn hóa sống động, truyền từ đời này sang đời khác. Từ nguy cơ mai một, làng nghề hôm nay đã hồi sinh nhờ gắn kết khéo léo giữa bảo tồn văn hóa và phát triển du lịch cộng đồng - một hướng đi đầy nhân văn và bền vững.
HNN - Nép mình dưới chân dãy Trường Sơn hùng vĩ, bản Dỗi (xã Khe Tre) như một thung lũng xanh mướt yên bình. Nơi ấy, có một người con gái Cơ Tu ngày ngày lặng lẽ kể chuyện bản làng mình bằng tất cả niềm tự hào với văn hóa cội nguồn.
Hàng loạt trận động đất đã ảnh hưởng tới nhiều khu vực tại chuỗi đảo Tokara ngoài khơi Nhật Bản suốt một tuần qua, khiến người dân mất ngủ.
Dẫu con nước có chảy xiết tới đâu, lòng người vẫn neo lại bên bến quê xưa, nơi tiếng mái chèo, tiếng võng kẽo kẹt đu đưa, mùi sầu riêng chín mọng thơm lựng và có lẽ nơi đó, vẫn nghiêng nghiêng vành nón che nhẹ bờ vai, mái tóc dài nhung mượt vấn vương ký ức…
Tôi tự hỏi, những con người lặng lẽ ngoài kia, họ cảm nhận cuộc sống ra sao? Họ có từng ngẩn ngơ trước sắc vàng rơi của lá thu, có từng nghe tiếng còi tàu xé lòng trong buổi biệt ly, hay có từng ngắm ánh trăng rằm lung linh huyền ảo? Có lẽ không, bởi với nhiều người, mỗi ngày là một cuộc chiến để giành lấy miếng ăn, là những đêm dài lạnh giá bên lề đường, nơi họ bị xem như những viên sỏi lăn lóc, bị đá văng bởi ánh mắt lạnh lùng của nhân thế. Có người còn bị đối xử chẳng bằng chú mèo hoang, thân phận nhỏ bé, mong manh, nhưng trái tim họ vẫn đập, vẫn yêu, vẫn lưu luyến kiếp người dù đời chẳng hề dịu dàng với họ.
Có những lựa chọn trong đời không đến từ sự hào nhoáng hay tiện nghi hoàn hảo, mà đơn giản chỉ là sự thấu hiểu - hiểu mình, hiểu người, hiểu cuộc sống quanh mình đang vận hành ra sao. Với tôi, chọn xe buýt để đi làm mỗi ngày là một lựa chọn như thế.