Tháng 4, ấy là lúc bắt đầu nắng mới. Nắng non vắt mình sang hạ , chưa đến độ chói chang để làm khô cong những sợi rơm vàng nhưng đủ để xua đi nồm ẩm và bắt đầu mùa mới.
Mỗi lần nhớ đến bà ngoại, những ký ức lại ùa trong tôi về như một ngọn gió mát lành. Ngọn gió mang theo hơi ấm, sự hiền hậu và tình yêu thương vô bờ của bà dành cho con cháu.
Khi mùa xuân về, tôi hay nhớ quê với những ký ức sâu đậm về hội làng. Sáng sớm, già trẻ trong làng với những bộ quần áo mới đã quần tụ đông đủ trên các sân chơi vào những ngày lễ hội. Tiếng trống, tiếng kèn, tiếng loa... vang lên từ các khu vui chơi ấy. Nào là đấu vật, kéo co, chơi đu, múa gậy, múa kỳ lân, bóng đá, bóng chuyền, bắt vịt...
Từ những gốc cau già nơi rừng sâu, qua bàn tay cần mẫn của người thợ, những đôi đũa cau Nàng Rưng bền chắc đã ra đời. Ít ai biết, chính những đôi đũa ấy đã trở thành nguồn sinh kế, nuôi lớn bao thế hệ con em trong làng.
Ở xã Yên Trường, Làng du lịch Yên Trung hiện lên như một khoảng lặng giữa miền quê xứ Thanh đang chuyển mình mạnh mẽ. Không ồn ào, náo nhiệt, làng du lịch chinh phục du khách bằng vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi, gợi nhớ hình ảnh làng quê Bắc bộ xưa.
VHXQ - Tôi lại về trong sương sớm đông tan dòng sông cũ vắt qua trời tháng Chạpchuyến đò ngang chồm lên mom cát bãi bờ dài líu quíu bước chân xa
Từ niềm đam mê với cây cau cảnh, gia đình bà Nguyễn Thị Quy (thôn Trung Sơn, xã Kỳ Văn, Hà Tĩnh) đã từng bước xây dựng và phát triển thành công mô hình trồng, ươm và cung ứng giống cau quy mô lớn.
Tục ăn trầu cau ngày nay không còn phổ biến như trước. Dẫu vậy, cây cau vẫn hiện diện trong đời sống nhiều làng quê, được nhà vườn duy trì trồng và có thị trường tiêu thụ ổn định. Đặc biệt, cau vẫn là lễ vật không thể thiếu trong nghi thức cưới hỏi của cư dân vùng đất Biên Hòa – Đồng Nai hàng trăm năm qua.
Dù công nghệ phát triển nhưng những đôi đũa cau nàng Rưng làm thủ công tại xã Phúc Trạch (Hà Tĩnh) vẫn luôn được khách hàng ưa chuộng.
Giữa nhịp sống hiện đại, sự ra đời của đội múa trống Chhay-dăm chùa Snaydonkum (chùa B52), xã Ô Lâm, tỉnh An Giang, với gần 50 thành viên là những người trẻ tuổi, không chỉ thể hiện quyết tâm gìn giữ điệu múa truyền thống của cha ông mà còn phản ánh niềm đam mê nghệ thuật đang được tiếp nối trong cộng đồng Khmer nơi vùng đất Ô Lâm trù phú.
Vũ Tuyết Nhung
Sau mỗi mùa bão đi qua, đất trời quê lại đổi thay, những tán cây gãy rạp, giàn mướp ngả nghiêng, mảnh vườn ngổn ngang vết tích của gió và mưa. Nhưng giữa tất cả tàn dư ấy, vẫn có một loài cây mảnh dẻ kiên cường ngoi lên, xanh mướt và bình thản như thể chưa từng trải qua giông gió, cây dưa chuột dại.
Chi phí đầu tư thấp nhưng cho thu hoạch lâu dài, cây cau đang trở thành sinh kế hiệu quả của người dân Nghệ An, góp phần xóa đói giảm nghèo.
Lựu không chỉ là loại trái cây giàu dinh dưỡng mà còn là vị thuốc Đông y, với nhiều bài thuốc hỗ trợ tẩy giun, trị tiêu chảy, viêm tiền liệt tuyến hiệu quả.
Quả lựu được ví như siêu thực phẩm, tác dụng chống vi khuẩn, chống ôxy hóa và tẩy giun hiệu quả, vậy khi ăn nên nuốt hạt hay bỏ hạt?
Từng bế tắc với hàng chục loại cây trồng, ông Hà Văn Dũng, người Mường ở làng Trô, xã Giao An, tỉnh Thanh Hóa đã tìm được lối thoát từ cây cau. Cây 'nhiều người chê nhàn quá không có ăn' lại là chìa khóa giúp gia đình ông có cuộc sống ổn định, không phải lo đầu ra, mỗi năm thu về hàng trăm triệu đồng...
Nghệ thuật diễn tấu trống Chhay-dăm của người Khmer ở vùng bảy núi An Giang đã được công nhận là Di sản Văn hóa phi vật thể quốc gia. Đây là một loại hình nghệ thuật biểu diễn truyền thống, đặc trưng của người Khmer tại xã Ô Lâm, tỉnh An Giang.
Hàng trăm cây cau vua đã bị chặt bỏ trên Đại lộ Lê Nin – một trong những tuyến đường trung tâm và đẹp nhất TP. Vinh, Nghệ An. Trong khi cơ quan chức năng khẳng định việc chặt cây là cần thiết để đảm bảo mỹ quan và an toàn giao thông, thì một số người dân không khỏi ngỡ ngàng, tiếc nuối trước sự vắng bóng của hàng cây từng gắn bó hàng chục năm với diện mạo thành phố.
Nghệ thuật múa trống Chhay-Dăm được coi là một 'thỏi nam châm' văn hóa, không chỉ lưu giữ bản sắc dân tộc Khmer mà còn góp phần làm phong phú thêm kho tàng di sản văn hóa Việt Nam.
Anh Út Triều gầy, đen, da khô lốm đốm. Mắt hơi nhỏ nhưng tròng đen lấp lánh ánh sáng. Ngôn ngữ chính xác, anh định nghĩa thơ: 'Thơ là tiếng nói tự đáy lòng, từ nơi sâu thẳm nhất của hồn ta, nguồn cảm xúc trào dâng lên trí não, huy động hình ảnh và ngôn từ, giúp ta ghi lên mặt giấy một cách công phu có vần điệu, biểu hiện điều ta muốn nói, ấy là thơ'.
Theo thông tin từ Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bộ trưởng Nguyễn Văn Hùng vừa ký các quyết định về việc công bố Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, trong đó 'Nghệ thuật diễn tấu trống Chhay-dăm', 'Hội hát Chèo tàu Tổng Gối', 'Nghi lễ cúng rừng của người Pa Dí' và 'Nghề đan lát của người Tày' được đưa vào Danh mục.
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa công nhận 4 di sản văn hóa phi vật thể quốc gia thuộc các địa phương An Giang, Hà Nội và Lào Cai.
Bốn di sản độc đáo vừa được ghi danh vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia vừa mang đậm tính bản sắc truyền thống dân gian, vừa thể hiện nét văn hóa tâm linh với ý nghĩa riêng có.
Dù gần tuổi 80, ông Nguyễn Quang Vinh ở xã Kim Thành, Yên Thành vẫn gắn bó với vườn cau hơn 1.000 gốc. Không chỉ khiến nhiều người trầm trồ bởi vẻ đẹp như tranh vẽ, vườn còn mang lại nguồn thu nhập 350 triệu đồng mỗi năm.
Tôi đã đến nhiều mảnh đất khác nhau trong dặm dài chuyến đi cuộc đời. Mỗi lần đặt chân đến đâu, một cách tự nhiên, tôi luôn cố tìm những cơn cớ để có thể tìm gặp hình bóng quê hương. Con đường rợp bóng. Ngọn cau già nương những buổi chiều ối đỏ. Tiếng sáo diều văng vẳng gửi trời xa lời thổ lộ. Cánh đồng mênh mang những mùi hương phía mùa… Cho đến khi, trong một khoảnh khắc tình cờ tôi nghe được những câu hát, nói đúng hơn là những bài hát về quê hương của tôi vang vọng ở một miền đất khác đã khiến mình vỡ lẽ nhiều điều. Giá trị tinh thần ẩn sâu nơi những âm thanh ấy đã nói cùng tôi bao ý nghĩ và rồi gọi tôi về chốn xa thẳm.
Chiếc máy lọc nước nằm trên kệ bếp nhà bà Tư đã lâu. Màu trắng tinh khôi ngày nào giờ đã ngả vàng. Đường viền của nó, chỗ tiếp giáp giữa lớp nhựa và kim loại, đã sẫm lại, hằn những vệt bụi nâu bám hờ mà chẳng ai buồn lau. Vậy nhưng, mỗi khi ai đó bật nút để lấy nước lọc, nó vẫn phát ra tiếng ù ù nhè nhẹ. Cứ như không phải tiếng máy chạy, mà giống một hơi thở dài bị nén lại, đều đều, tưởng như tiếng của một kẻ đã quá quen bị quên lãng, nhưng vẫn cứ hoạt động, cứ sống.
Đền thờ Hai Bà Trưng là di tích quốc gia đặc biệt, tọa lạc tại thôn Hạ Lôi, xã Mê Linh, huyện Mê Linh, TP. Hà Nội. Đây cũng là quê hương của Hai Bà Trưng-những nữ tướng anh hùng đã nổi dậy chống quân xâm lược nhà Hán.
Tục ăn trầu từng phổ biến trong các làng người Bahnar ở Đông Trường Sơn, nhưng đến nay có lẽ chỉ còn duy nhất ở xã Đăk Pling, huyện Kông Chro, tỉnh Gia Lai. Miếng trầu mở ra bao câu chuyện thú vị quanh phong tục truyền đời này.
Chiều Xuân Ất Tỵ 2025, trời se lạnh, cơn gió đầu mùa mỏng tang vội vàng nối đuôi nhau lướt qua những nhành lá non mơn mởn, cuốn theo mùi hương trầm phảng phất từ các nếp nhà. Tôi ghé thăm Khu lưu niệm Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (1915 - 1998) - người con ưu tú của mảnh đất Hưng Yên địa linh nhân kiệt.
Gắn liền với tập tục ăn trầu của người Việt, cau là loại quả không hề xa lạ với người Việt Nam. Trong y học cổ truyền, các bộ phận của cau có thể dùng làm thuốc.
Làng nghề vót đũa cau Nàng Rưng nằm nép mình bên ga tàu, thuộc xã Phúc Trạch (huyện Hương Khê, Hà Tĩnh). Những ngày cận Tết Nguyên đán 2025, các hộ dân phải cật lực sản xuất để kịp giao đũa cho khách.
Những gốc cau Nàng Rưng từ rừng được các nghệ nhân vót thành đũa phục vụ trong mỗi bữa ăn gia đình. Nhờ nghề vót đũa, nhiều hộ dân tại Hà Tĩnh 'sống khỏe', nuôi con vào đại học.
Tìm đến khu Khoang, xã Hương Cần, huyện Thanh Sơn với mong muốn tìm hiểu về kỹ thuật làm trống đất, một nhạc cụ truyền thống đặc sắc của đồng bào Mường, chúng tôi đã gặp ông Hà Ngọc Bảo, 65 tuổi, dân tộc Mường. Câu chuyện của ông không chỉ là hành trình bảo tồn một di sản văn hóa, mà còn là niềm đam mê và sự mong mỏi, tận tâm muốn truyền dạy cho thế hệ sau những bí quyết làm nên âm thanh độc đáo của trống đất để rồi có thể thành thạo chơi loại nhạc cụ đặc biệt của dân tộc.
Trong Đông y, lá ổi và búp ổi đều có tác dụng chữa bệnh, dưới đây là một số bài thuốc chữa bệnh từ lá ổi và búp ổi.
'Tặng em nỗi nhớ ngược chiều' của Từ Dạ Linh mang vẻ đẹp mộc mạc, đầy hoài niệm về tuổi thơ, về những khoảnh khắc hồn nhiên mà người ta thường dễ dàng quên đi. Ẩn chứa trong đó cũng là nỗi nhớ, sự lưu luyến về tình yêu đầu đời với những xúc cảm tinh khôi, thuần khiết...
Những hàng cau vươn cao thẳng tắp, được trồng ngay trước ngõ là hình ảnh rất quen thuộc, gần gũi và mãi là nét đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam. Mỗi năm khi bước vào mùa thu hoạch, không khí của mùa thu lại càng thêm bận rộn hương say. Hương cau thật bình dị, e ấp mà say đắm lòng người. Để rồi hôm nay giữa lòng phố thị, tôi tự hỏi: bao giờ trở lại ngày xưa?
Làng cau Cao Nhân, huyện Thủy Nguyên (TP. Hải Phòng) đang vào những ngày chính vụ. Ngay từ đầu làng đã nhộn nhịp xe lớn bé, các xưởng lò sấy đỏ lửa suốt ngày đêm để kịp những chuyến hàng.
Tháng Mười, trong khoảnh khắc ngày đã tàn, lòng ta quay quắt nhớ mẹ, nhớ bà, nhớ những người phụ nữ quanh đời ta...
Quả cau tươi hiện đang được thương lái thu mua nhộn nhịp ở mức cao 'kỉ lục chưa từng thấy', đạt đến 90.000 đồng/kg.
Quả lựu chín có giá trị dinh dưỡng cao nhưng một số người không nên ăn, tránh ảnh hưởng đến sức khỏe.
Ăn lựu nuốt hay bỏ hạt là thắc mắc của nhiều người, hãy cùng chuyên gia tìm câu trả lời ngay dưới đây.
Mọi người thường chỉ biết đến tác dụng của quả ổi đối với sức khỏe mà không hề biết rằng lá ổi cũng rất tốt cho sức khỏe, trong Đông y lá ổi còn là vị thuốc.
Tháng 7 - tháng của mùa mưa vào bước đậm đà ở phương Nam, của bước chính thu ở phía Bắc, nhiều mưa gió cùng những đợt gió heo may rải đồng đầu tiên đã tràn về (ngày xưa các cụ nông dân gọi là gió treo cày (treo cày cuốc, dụng cụ lao động), se lạnh, mang tới cảm giác vừa sảng khoái, mát mẻ, vừa buồn buồn vô cớ. Tháng 7 như độ dừng, quãng nghỉ của một năm, đã đi qua những háo hức sinh sôi, bắt đầu chuyển sang vòng quay phía tích tụ, thu hoạch. Sự chuyển vần của thiên nhiên, thời tiết không ở ngoài những cảm xúc, tâm trạng con người. Ở đất nước hình chữ S nằm bên bờ Biển Đông từ khi hình thành mấy ngàn năm liên tục chịu đựng chiến tranh, bão gió này, không biết tự bao giờ, các bậc tiền nhân đã chọn tháng 7 là tháng để nhớ ghi, tri ân thành kính những đóng góp cao cả, mất mát, hy sinh. Sau này Ngày Thương binh - liệt sĩ, Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn đặt cũng vào tháng 7 (27-7-1947).
Từ những chiếc mo cau già, rơi rụng trong vườn, Nguyễn Văn Tuyến đã biến chúng thành sản phẩm xuất khẩu sang Hàn Quốc, Canada, Hà Lan...