Tiểu thuyết 'Tam quốc diễn nghĩa' khắc họa Trương Phi là kẻ thô lỗ, hữu dũng vô mưu, khác xa nhân vật thật; vợ ông bị La Quán Trung phớt lờ, không một lần nhắc tới.
Mỗi năm, mặc dù vẫn có hàng loạt liên hoan sân khấu được tổ chức, hàng chục vở diễn mới được giới thiệu, nhưng vẫn chưa đủ sức để đưa nền sân khấu Việt Nam thật sự bắt nhịp cùng dòng chảy đương đại.
Sân khấu thiếu vắng những người trẻ là vấn đề đáng báo động từ nhiều năm nay. Và khoảng trống đó ngày càng lớn khi sân khấu không còn là thánh đường và các nghệ sĩ trẻ tài năng không chọn sân khấu để làm nghề, để dấn thân và cống hiến. Tìm lời giải cho tình trạng khủng hoảng nghệ sĩ trẻ trong các loại hình sân khấu hiện nay đang là bài toán khó với các nhà quản lý .
Sân khấu nói chung và sân khấu nghệ thuật truyền thống nói riêng lâu nay đang phải đối mặt với 'bài toán nan giải', đó là khủng hoảng thiếu nghệ sĩ trẻ, nhất là nghệ sĩ tài năng đủ sức để gìn giữ, phát huy giá trị di sản nghệ thuật truyền thống của cha ông. Chính vì thế, có thể nói, đầu tư vào lực lượng trẻ chính là sự đầu tư cho tương lai của nền nghệ thuật sân khấu nước nhà...
Nhiều ý kiến bày tỏ sự lo lắng trước thực trạng thầy già, con hát cũng già, nhất là đối với sân khấu truyền thống.
Ngày 10.12, tại Hà Nội, Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức tọa đàm 'Lực lượng trẻ trong sự phát triển sân khấu hiện nay', nhằm đánh giá thực trạng 'khan hiếm' nghệ sĩ trẻ và tìm giải pháp xây dựng đội ngũ kế cận cho sân khấu Việt.
Từ xưa đến nay, sân khấu luôn cần 'thầy già, con hát trẻ', nơi lớp nghệ sĩ trẻ xuất hiện, tiếp cận khán giả và tạo nên sức sống mới. Song thực tế hiện nay của sân khấu Thủ đô nói riêng và sân khấu cả nước nói chung lại rơi vào nghịch lý 'thầy già, con hát cũng già'.
Một trong những nỗi lo của sân khấu hiện nay, ngoài việc khán giả quay lưng lại với sân khấu, ngoài việc sáp nhập một số đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp,ngoài việc đời sống nghệ sĩ gặp nhiều khó khăn…là đội ngũ kế cận của sân khấu đang rơi vào tình trạng 'thầy già, con hát cũng già'.
Các tác giả, nhà nghiên cứu đều cho rằng, dù hiện thực hôm nay rất sống động nhưng sàn diễn lại vắng vẻ những vở diễn đương đại.
Tại hội thảo 'Xây dựng kịch bản sân khấu đề tài đương đại' do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức sáng 13/10, từ việc nhận diện những khoảng trống trong sáng tác kịch bản sân khấu hiện nay, các đại biểu đã đưa ra nhiều đề xuất để sân khấu trở về đúng vai trò là tấm gương phản chiếu xã hội.
Dẫu đề tài lịch sử, dã sử, dân gian, huyền thoại… là mảng nội dung quan trọng nhưng cũng không thể bỏ qua 'nhịp đập' đương đại, bởi khán giả vẫn cần đến những vở diễn phản ánh trực tiếp cuộc sống của chính họ trên sân khấu. Khán giả mong muốn nghệ thuật sân khấu đưa ra những thông điệp định hướng và mang đến dự báo từ thực tiễn đời sống; phản ánh chân thực những phát sinh trong xã hội, trong con người để lý giải và góp phần cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Triển lãm 'Chạm' của họa sĩ Thái Tĩnh tại Bảo tàng Hà Nội giống như một cánh cửa để mỗi người xem bước vào hành trình đối thoại với nội tâm của mình, hiểu sâu từ bên trong chính bản thân mình, từ đó tìm thấy sự bình yên.
Có một ngày như duyên định, NSƯT, đạo diễn Nghiêm Nhan và họa sĩ Thiên Hải tình cờ gặp nhau… Mọi câu chuyện lại trở về hội họa. Với họ, hội họa là miền sáng tạo vô tận, điều tuyệt vời cho những ai cùng sở thích. Họ tìm thấy những nhân vật, cảnh vật… mà ở đó hội tụ tình yêu thương bao la với con người. Và họ vẽ về miền yêu thương ấy.
Tôi có may mắn và khẳng định luôn từ tít của bài viết này là 'Một lần và mãi mãi'. Lúc đó, tôi mang quân hàm Thiếu úy được đứng chụp ảnh riêng với Đại tướng, Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam, chỉ nghĩ vậy thôi đã là 'mãi mãi' trong cuộc đời làm nghề của mình rồi!
Là một trong Ngũ Hổ Thượng Tướng của nhà Thục, Trương Phi nổi tiếng là võ tướng dũng mãnh, võ lực cao cường. Mãnh tướng này lập được nhiều chiến công, tiêu diệt được nhiều kẻ thù mạnh nhờ vũ khí huyền thoại là Bát Xà Mâu.
Thực ra, có nhiều lý do dẫn đến việc Quan Vũ không xem trọng Gia Cát Lượng.
Thực ra, có nhiều lý do dẫn đến việc Quan Vũ không xem trọng Gia Cát Lượng.
Ngay từ khi ra đời (tháng 10-1957), dù có rất nhiều phóng viên và thời kỳ đó báo chỉ ra 4 trang khổ A3 nhưng Hànôịmới vẫn mời các nhà văn, nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa, chuyên gia trong các lĩnh vực cộng tác. 'Những nhà báo không thẻ' làm nghề khác nhưng kiến thức và kỹ năng viết thì không chê vào đâu được.
Cũng giống như Quan Vũ, Trương Phi được coi là cánh tay phải đắc lực của Lưu Bị. Nếu mãnh tướng này không chết đột ngột, kết cục của trận Di Lăng có lẽ sẽ khác.
Cũng giống như Quan Vũ, Trương Phi được coi là cánh tay phải đắc lực của Lưu Bị. Nếu mãnh tướng này không chết đột ngột, kết cục của trận Di Lăng có lẽ sẽ khác.
Với 'Mùa đi qua phố' bạn đọc sẽ rung động theo những cảm nhận riêng, đôi khi rất khác nhau về Hà Nội trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông.
Dù kém nổi tiếng hơn Quan Vũ, Triệu Vân nhưng Trương Phi là một võ tướng mạnh thời Tam quốc, lập được nhiều chiến tích vẻ vang khiến người đời ngưỡng mộ.
Trong mỹ thuật truyền thống và hiện đại, dường như hình tượng con hổ dũng mãnh luôn tạo được nhiều cảm hứng sáng tác. Chào đón năm mới Nhâm Dần 2022, có rất nhiều họa sĩ đã trình làng những tác phẩm hội họa về hổ với nhiều trạng thái biểu cảm sinh động, cuốn hút. Phóng viên Báo Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện với đạo diễn - NSƯT Nghiêm Nhan - người đã có một triển lãm đặc biệt gồm 60 bức tranh về chủ đề hổ có tên 'Nhâm Dần'. Theo chia sẻ của đạo diễn, NSƯT Nghiêm Nhan - triển lãm này là những câu chuyện tự sự về chính cuộc đời ông khi vừa chạm đến 'một vòng lục thập hoa giáp'...