Đêm nay, trong những giờ phút đầu Xuân mới ấm áp, sum vầy, trân trọng gửi tới các bạn chùm thơ Xuân đặc sắc qua tinh chọn của nhà phê bình văn học Hoàng Thụy Anh; giọng ngâm của Nghệ sĩ Ưu tú Thành Vinh, Nghệ sĩ Ưu tú Minh Thành, phối nhạc: Nhạc sĩ Quốc Nam và giọng đọc Hồ Nữ Thị.
Những ghi chép về nhà thơ Trần Hữu Thung qua ký ức của tác giả Ngô Đức Tiến sẽ gửi đến quý thính giả nhiều thông tin thú vị. Mời quý thính giả cùng lắng nghe ngay sau đây qua giọng đọc Hồ Nữ Thị.
Với tản văn 'Vẳng tiếng rao đêm', tác giả Thanh Trúc đã bộc lộ sự cảm thương cùng niềm trân trọng của mình đối với những người lao động bình dị. Bằng ngôn ngữ trong sáng, giọng văn nhẹ nhàng, tác phẩm đã khơi gợi nhiều cảm xúc trong lòng độc giả.
Có những thứ sẽ ở lại mãi với lòng người, bởi nó gắn với quê hương, nơi chôn rau cắt rốn, bởi nó có khả năng lay động nỗi niềm, gắn kết con người với quá khứ, với gia đình, thôn xóm nơi họ sinh ra và lớn lên.
Tản văn của Nguyễn Thắm truyền tải thông điệp về sự hết mình dâng hiến, trân trọng hiện tại và trân trọng từng phút giây của đời sống. Bằng lối viết giản dị, chân tình, 'Dưới tán cây lộc vừng' đã nhắc nhở chúng ta điều hết sức giản đơn mà sâu sắc ấy.
Tản văn luôn là nơi lưu giữ ký ức cho người viết. Và có lẽ với Kim Loan, nó đã giúp chị vẽ lại thế giới lóng lánh và bình yên của thời quá vãng. Bằng giọng văn chân tình giản dị, tác phẩm của chị giống như một lời ru thầm thì đưa chúng ta về một nơi chốn thật bình yên.
Với lối viết nhẹ nhàng tình cảm, ngôn ngữ giản dị, tản văn 'Còn ai nhớ dáng chua me' đã mở ra cho người đọc cả một thế giới trong trẻo đẹp đẽ, cái thế giới mà ai cũng có thể có trong ký ức, cái thế giới mà chúng ta đều muốn quay về.
Tác phẩm có lối viết khá chỉn chu, ngôn từ trong sáng nhẹ nhàng, giọng văn mượt mà nhiều cảm xúc. Tất cả đã đánh thức nỗi xúc động, niềm nhớ quê, khao khát được trở về một nơi bình yên có thể vỗ về tâm hồn trong lòng người đọc.
Viết từ chính những trải nghiệm, nỗi nhớ và day dứt trong lòng mình, tác phẩm của Hồ Loan chạm đến các cung bậc cảm xúc trong lòng độc giả: vừa nhớ vừa thương, vừa thấy nao lòng khi nghĩ tới những cánh đồng và người nông dân ở các vùng quê nghèo khó, gian khổ.
'Thương mùa giáp hạt' đưa chúng ta trở về với một vùng quê thanh bình, nghèo khó, ở đó đầy ắp những kỉ niệm thân thương của tác giả Lê Thị Xuân mà có cảm giác như chị luôn khao khát được sống lại, được ấp iu trong tim mình.
Tản văn 'Hồn quê' được viết bằng một thứ ngôn ngữ bình dị, chân phương mà tự nhiên, giàu cảm xúc. Tác giả cho chúng ta thấy rằng mỗi một chuyến trở về quê hương là một chuyến quay lại cội nguồn, tìm về hồn quê, hay cũng là tìm về với chính tâm hồn mình.
Tháng ba, là một trong 12 tháng của năm, nhưng bao chứa trong nó mọi sắc thái. Và có lẽ điều mà tác giả Ngô Đức Kiên muốn nói, đó là có những quãng thời gian của lòng người, nó chẳng thuộc về một mùa nào cả, cứ âm ỉ nhen nhóm như lửa đốt, cứ ủ ê tha thiết xuyến xao...
Hoàng Ngọc Thanh từng tâm sự văn chương là nơi chị gửi gắm mọi nỗi niềm, là nơi chốn bình yên để xoa dịu những mệt mỏi, bộn bề cuộc sống. Trong tác phẩm này, chị đã ký gửi tình yêu và nỗi xúc động của mình trước thiên nhiên tươi đẹp như một cách tìm đến sự vỗ về, an ủi.
Nhắc đến Tết, không thể không nhớ đến hoa đào, hoa mai, pháo hoa và những món ăn quen thuộc như bánh chưng hay mứt Tết. Giờ đây khi đời sống đã phát triển hơn rất nhiều, nhưng nhắc đến mứt Tết, nhiều người vẫn không thể quên được gói mứt thời xưa với vị đường ngọt đậm.
Trong tản văn này, tác giả đã dùng thứ ngôn từ giàu hình ảnh và cảm xúc, giọng điệu trữ tình bay bổng say mê để diễn tả cảm giác lâng lâng xao xuyến, xúc động rưng rưng của mình khi nhìn thấy triền đồi xanh ngát thân thuộc.
Mùa xuân trong thơ một số nhà thơ Nghệ An không chỉ là mùa khởi đầu của một năm mới, mà còn là mùa của sự hồi sinh, của những giá trị lịch sử, dân tộc, và của những chiêm nghiệm, triết lý sâu sắc về cuộc sống, con người.
Đêm nay, mời các bạn lắng nghe chùm thơ Xuân đặc sắc, qua tinh chọn của nhà phê bình văn học Hoàng Thụy Anh, giọng ngâm của nghệ sĩ ưu tú Thành Vinh, nghệ sĩ ưu tú Ngọc Hà, phối nhạc - nhạc sĩ Quốc Nam, giọng đọc Hồ Nữ Thị.
Đêm nay, trong những thời khắc thiêng liêng chuẩn bị tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, trân trọng gửi tới các bạn những vần thơ chúc Tết năm Thìn của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua giọng ngâm của nghệ sĩ ưu tú Thành Vinh.
Với tác phẩm này, Đinh Hạ chỉ bắt đầu bằng cảm giác bâng khuâng của mình khi nhận thấy mối lương duyên thật kì diệu giữa hai vùng đất, rồi sau đó miên man kể về lịch sử, văn hóa, về những điểm chung và những câu chuyện liên quan đến sự giao thoa, gắn bó giữa xứ Nghệ và Hà thành.
Với ngôn từ đơn giản, mộc mạc chân phương, tản văn của Trần Duy Thành khơi gợi trong chúng ta nỗi nhớ về những ngày Tết đầm ấm, về một miền quê yên bình và những người mẹ, người cha yêu thương.
'Mênh mang Pà Khốm' không nặng về thổ lộ cảm xúc hay hoài niệm. Với 'Mênh mang Pà Khốm', người đọc thực sự được đắm chìm trong không gian cao xanh vời vợi miền biên viễn, được dẫn dắt bởi những cảm xúc chân tình, tự nhiên.
Những con đường mà chúng ta đã đi suốt cả tuổi thơ chắc hẳn sẽ còn theo ta cả một đời người, bởi dẫu có tha hương, dẫu con đường xưa chỉ còn là ký ức, thì ký ức ấy luôn sống và thậm chí sống một cách mạnh mẽ trong trái tim chúng ta.
Tản văn của Ny An như được viết trong nỗi bùi ngùi của những giọt nước mắt nhớ nhung đăm đắm. Từng câu chữ của tác giả đều khơi dậy nỗi niềm trong lòng người đọc, nhắc họ nhớ về một nơi bình yên mỗi người có thể trở về, đó là quê hương, là cha, là mẹ.
Nguyễn Thanh Huyền viết về làng quê của mình, về cỏ lùng - thứ cỏ dại mọc xen lẫn giữa lúa, người nông dân thường tìm nhổ cho cây lúa có đủ không gian để vươn cao, nhưng mọi cảm xúc của tác giả đều tập trung vào câu chuyện về người bà thân thương, bình dị.
Trần Lan sinh năm 1962 tại Yên Thành, Nghệ An, là tác giả của nhiều truyện ngắn, thơ và tản văn được đăng tải trên các trang văn nghệ trong nước. Sau đây là một tản văn của anh, viết về mùa đông với những ký ức khó phai mờ mang tên 'Mùa sương khói'.
Tản văn của Hoa Mai cũng như con người của chị: đầy hoài niệm và nỗi đau đáu cố hương. Cảm hứng cố hương cũng làm nên bút pháp đặc biệt trong văn thơ Hoa Mai, khiến độc giả khi đọc tác phẩm, dẫu chẳng nhìn đến tên tác giả, cũng dễ dàng nhận ra người viết là ai.
Tản văn như một khúc du ca nói về những con phố, nhưng là phố trong những khoảnh khắc trầm tĩnh yên ả.
Có thể thấy tản văn này giống như một bài hát nhẹ nhàng, êm dịu, lãng mạn, cứ phảng phất vương vấn giai điệu ngọt ngào mãi trong lòng thính giả. Viết về rau muống, một loài rau bình dị, dân dã của làng quê Việt, vậy mà Mộc Nhiên nói được bao điều sâu xa thầm kín.
'Đời quang gánh' mang giọng điệu hoài niệm man mác. Với tác phẩm này, tác giả đã khơi gợi trong lòng độc giả nhiều suy tư về sự lặng lẽ dâng hiến, gian lao vất vả, chịu đựng hy sinh của những người mẹ, để những đứa con luôn được sống trong yên ấm yêu thương.
Tản văn của Bích Hiền được viết bằng thứ ngôn ngữ bình dị, chân tình, không đao to búa lớn hay màu mè hoa mĩ nhưng trong từng câu chữ đều ẩn chứa những nỗi niềm. Đôi lúc tác giả gợi cho chúng ta cảm giác chị đang thủ thỉ tâm sự với ai đó một cách hết sức mộc mạc.
Bằng một giọng văn tâm tình, nhịp điệu vừa chậm rãi suy tư vừa tràn đầy chiêm nghiệm sâu xa, tản văn đã nhắc cho chúng ta nhớ rằng trên đời này có một thứ tình yêu không bao giờ mất đi, không bao giờ phôi phai, đó là tình cảm giữa cha mẹ và những người con.
Bằng cách kể chuyện khách quan, truyện ngắn mang đến một thông điệp giàu ý nghĩa, rằng người lớn chúng ta đôi khi đã trở nên ích kỷ, hẹp hòi bởi những tổn thương mà quên rằng điều duy nhất có thể cứu chuộc nỗi đau chính là rộng lòng đón nhận yêu thương.
Tản văn của Phan Huy Thùy được viết bằng một giọng văn chân chất mộc mạc, khiến người đọc cảm giác như đó là lời thủ thỉ tâm tình, nhưng cũng gây xúc động bởi những điều giản dị mà nồng ấm trong đó.
Ở tản văn này, nỗi xúc động của Hồ Loan đã chạm đến nỗi lòng người đọc, bởi hơn mọi điều trên đời, có lẽ cảm xúc là một thứ có sức mạnh lan tỏa, và chính sự da diết chân thành trong tình cảm của Hồ Loan đã khơi gợi được sự đồng cảm trong tâm hồn người đọc.
Tác phẩm của Ny An đã khai thác một đề tài hết sức bình thường giản dị nhưng đầy phức tạp trong cuộc sống: những người đàn bà đầy khao khát yêu thương nhưng chịu nhiều thiệt thòi, mang trong mình nhiều mặc cảm trước tình yêu và hôn nhân...
Tản văn của Nhật Lượng đã cho ta thấy những khó khăn, gian khổ, những lo lắng, muộn phiền sẽ trở thành sức mạnh nếu ta biết thương yêu nhau. Chính vì thương yêu, ta sẽ cố gắng để cuộc sống tốt đẹp hơn, để bớt gánh nặng cho những người ta yêu quý.
Truyện ngắn được kể bằng một ngôn ngữ bình dị, sáng rõ, lối kết cấu đan xen giữa quá khứ và hiện tại, đã cho chúng ta thấy những điều giản dị có thể mang đến nhiều thứ 'bất chừng' thú vị cho con người; và hồn quê là thứ vương vấn không nguôi trong mỗi tâm hồn.
Bằng thứ ngôn ngữ mượt mà, hấp dẫn, lối diễn đạt uyển chuyển, giọng điệu da diết vừa bay bổng vừa thâm trầm, tản văn của Mộc Nhiên đã chạm đến rung động trong đáy sâu tâm hồn độc giả.
Truyện khai thác đề tài về những mối quan hệ đời thường, ẩn chứa phía sau là những câu chuyện, những mâu thuẫn vốn nho nhỏ nhưng âm ỉ dai dẳng và đặt ra câu hỏi về việc chúng ta nên ứng xử ra sao trước những điều tưởng chừng vụn vặt nhưng ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống.
Tản văn thấm đẫm cảm xúc, lay động tâm hồn người đọc. Với ngôn từ giàu hình ảnh, gợi tả gợi cảm, 'Mẹ và mùa thu của con' đã ru lòng người vào thế giới riêng của tác giả, để cùng đồng cảm, cùng tiếc nhớ, yêu thương.
Từ cốt truyện cho đến ngôn ngữ đều khá đơn giản, mộc mạc, nhưng ý nghĩa nhân văn trong truyện ngắn 'Mùi dầu gió' của Trí Nghiên đã gieo vào lòng độc giả nhiều cảm xúc.
Bằng lối viết hấp dẫn, ngôn từ giàu hình ảnh, đậm chất văn chương, tản văn đã dẫn dắt người đọc đến miền ký ức thật đẹp và lãng mạn của tác giả, đồng thời nhắc nhớ chúng ta rằng ai cũng có một ký ức như thế, nơi sẵn sàng đón chúng ta trở về để yên ủi và ru ấm lòng người.
Quan tâm đến tình cảm gia đình trong những mâu thuẫn phức tạp của nó, lần này, ở truyện ngắn 'Đâu cần chung dòng máu', tác giả Nguyễn Thị Như Hiền đã cho thấy một thông điệp hết sức nhân văn, đúng như nhan đề của tác phẩm đã thể hiện.
Cách mô tả, bộc bạch tâm trạng của Đinh Hạ trong tản văn nghe thoáng qua có vẻ lan man, nhưng nếu đọc kĩ ta có thể thấy rằng đó là sự đưa đẩy của cảm xúc. Hình ảnh con đường trở đi trở lại trong từng câu viết, đan xen giữa quá khứ và hiện tại.
Với ngôn ngữ bình dị, lối kể chuyện nhẹ nhàng, truyện ngắn đã khơi dậy tình yêu đối với thiên nhiên của người đọc, cho họ thấy rằng những việc làm nhỏ bé nhưng thiết thực như của Nguyên sẽ góp phần làm cho cuộc sống trở nên xanh tươi, trong lành và giàu ý nghĩa hơn.
Đề tài của tản văn Lê Thị Kim Sơn hết sức giản dị, nhưng với ngôn ngữ trong sáng, đầy cảm xúc của mình, với lối viết gợi tả, gợi cảm, chị đã bày ra trước mắt người đọc, người nghe cả một khung cảnh nên thơ của phố núi.
Dù cốt truyện khá đơn giản, nhưng với cách kể, cách tả thú vị, đặc biệt là việc khắc họa tâm lý nhân vật một cách tinh tế, tỉ mỉ và cách sử dụng ngôn từ nhạy bén..., tác giả đã dẫn người đọc vào một câu chuyện khá lôi cuốn và cảm động.
Tản văn của Lê Thị Xuân giản dị từng câu chữ nhưng xúc động đến nao lòng. Chị viết về bản thân, nhưng cũng là viết cho mọi người, bởi chị hiểu những cảm xúc này dường như ai cũng có.
Truyện không có những mâu thuẫn, xung đột kịch tính, nó chỉ như một lời kể dịu dàng từ góc nhìn của cô con gái tên Hân, nhưng đã chạm vào tận cùng cảm xúc của người đọc, người nghe bởi sự cảm động ẩn chứa trong đó.
Ngay nhan đề cũng đã là một ẩn dụ nghệ thuật của tác giả. Bóng cả là cây bưởi, chở che cho con người, mang lại hoa thơm trái ngọt dâng hiến cho họ, nhưng bóng cả cũng chính là nội, ân cần bao bọc con cháu, là chỗ dựa tinh thần, là nơi nương tựa cho mọi người trong gia đình.
Hình ảnh hoa thầu đâu trở thành một biểu tượng nghệ thuật trong tác phẩm. Thầu đâu ngược gió tượng trưng cho người phụ nữ phải đối mặt với nhiều vấn đề trong xã hội, trong đời sống hôn nhân và gia đình, thậm chí trong chính trái tim mình.
'Hoa khế vườn xưa' đã được viết bằng những rung động sâu xa trong tâm hồn. Có cảm giác như đó là những phím đàn đã được tác giả đánh thức, khiến chúng trở nên xôn xao, thoạt tiên có vẻ bối rối hỗn loạn nhưng tất cả đều tuân theo một logic của tâm lý.
Ở truyện ngắn này, nhà văn khoác cho câu chuyện một cấu tứ linh hoạt: trộn lẫn quá khứ với hiện tại, các câu chuyện nhỏ cứ đan xen vào nhau không rõ trước sau, nhưng vẫn khiến người đọc theo dõi được mạch truyện một cách dễ dàng.
Bằng giọng văn chân tình, thủ thỉ, ngôn ngữ mộc mạc dễ đi vào lòng người, tác giả dẫn dắt người đọc men theo lối nhỏ vào hoài niệm của anh, để rồi họ cũng nhận ra ở khía cạnh nào đó, ký ức và tâm hồn mình cũng gần gũi với thế giới ấy.