Vùng đất Giang Nam (sau này khi lập quốc được gọi là nước Ngô) đã có hai chiến thắng hiển hách vào loại bậc nhất thời kì Tam Quốc, đó là chiến thắng Xích Bích trước hùng binh Tào Thào và chiến thắng Di Lăng trước quân đội của Lưu Bị.
Dù thắng trận Di Lăng, nhưng Tôn Quyền chẳng những không nhân cơ hội đó để thâu tóm Thục Hán mà còn chủ động giảng hòa. Vậy đâu là lý do khiến ông từ bỏ cơ hội ngàn năm có một vào lúc ấy?
Thời kì Tam Quốc có ba trận đánh vô cùng nổi tiếng, có thể nói 3 trận đánh đó đã quyết định thế cục cơ bản của Tam Quốc. Ba trận đánh này lần lượt là trận Quan Độ, trận Xích Bích và trận Di Lăng. Giả sử Lưu Bị thắng ở trận Di Lăng đồng thời còn có thể thống nhất thiên hạ, vậy thì có một người Lưu Bị nhất định sẽ không tha mạng cho Mã Siêu.
Trong thời Tam Quốc, Tôn Quyền và Tào Tháo là hai thế lực hùng mạnh tham gia vào cuộc tranh đoạt thiên hạ. Tôn Quyền gây chú ý khi muốn Tào Tháo xưng vương. Khi ấy, Tôn Quyền sẽ đạt được mục đích của mình.
Trận Xích Bích diễn ra năm 208 là trận chiến nổi tiếng thời Tam Quốc giữa 3 thế lực lớn: Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền. Trong trận chiến này, liên quân của Tôn Quyền - Lưu Bị làm theo kế sách lợi dụng 'gió Đông' của Chu Du đánh bại quân của Tào Tháo.
Để tạo nên sức hấp dẫn của thời kỳ Tam Quốc, yếu tố mạnh mẽ nhất có lẽ là tài trí của các vị vua trong đó nổi bật lên là nghệ thuật lãnh đạo mà quản trị hiện đại ngày nay chúng ta sử dụng thuật ngữ 'leadership'.
Chu Du là danh tướng thời Tam Quốc. Trong Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, nhân vật Chu Du xuất hiện từ hồi 15 đến hồi 56. Tuy nhiên, do lấy Thục Hán làm chính thống, La Quán Trung đã có rất nhiều tình tiết mô tả Chu Du sai khác hoàn toàn với con người thật của ông trong lịch sử.
Giả sử Lưu Bị thắng ở trận Di Lăng đồng thời còn có thể thống nhất thiên hạ, vậy thì có một người Lưu Bị nhất định sẽ không tha mạng cho.
Xích Bích là một trong những trận đánh lớn thời Tam Quốc. Vậy lý do nào khiến Tào Tháo thất bại trong cuộc đại chiến này.