Beta
Hàng rong - hành trình 'vấn nạn' trở thành di sản thế giới

Tháng 12/2020, UNESCO đã chính thức công nhận 'Văn hóa hàng rong tại Singapore' là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Đối với nhiều quốc gia, đó có thể chỉ là câu chuyện về ẩm thực đường phố. Nhưng với Singapore, sự kiện ấy mang ý nghĩa lớn hơn rất nhiều: một vấn nạn đô thị từng bị xem là biểu tượng của mất vệ sinh, lộn xộn và nghèo đói đã được biến thành biểu tượng quốc gia và tài sản văn hóa toàn cầu.

Tầm nhìn hàng rong: Từ 'cấm' sang 'quản', từ 'cưỡng chế' sang 'tái định cư

Khi Thủ tướng Lý Quang Diệu phát động chiến dịch xây dựng một 'Singapore sạch sẽ, yên tĩnh và dễ chịu hơn' đầu thập niên 1970, hàng rong vỉa hè trở thành một trong những mục tiêu cải tổ lớn nhất. Nhưng điều làm nên thành công của Singapore là họ không chọn cách 'xóa sổ' hàng rong, mà chọn thay đổi cách quản lý nó, điều này sau đó đã được ghi nhận như một 'tầm nhìn hàng rong' của cố Thủ tướng Lý Quang Diệu.

Giải tỏa vỉa hè, hàng rong nhìn từ thành công của Singapore Lịch sử hàng rong 200 năm: Khi thói quen xã hội trở thành vấn nạn đô thị

Ở Singapore hôm nay, các trung tâm hàng rong (hawker centre) đã trở thành một phần bản sắc quốc gia với cơm gà Hải Nam, cháo ếch, satay... Nhưng ít ai biết rằng, trước khi trở thành niềm tự hào quốc gia, hàng rong từng bị xem là một 'căn bệnh đô thị' kéo dài hàng chục năm. Những gánh hàng lấn chiếm vỉa hè, đường phố nhếch nhác, mất vệ sinh, gây ùn tắc giao thông và tạo nên những khu ổ chuột tạm bợ từng khiến chính quyền Singapore đau đầu suốt nhiều thập niên.

Singapore, Trung Quốc đã làm gì với người bán rong?

Buổi sáng ở khu Chinatown của Singapore, người ta dễ dàng bắt gặp cảnh những cụ già thong thả ngồi ăn cháo cá, nhâm nhi cà phê kopi trong các trung tâm văn hóa ẩm thực đường phố/bán hàng rong (hawker center) với sàn nhà khô ráo, không một túi rác trên lối đi. Chỉ cách đó vài tuyến phố, những vỉa hè sạch sẽ đủ rộng cho xe lăn, người già và trẻ nhỏ đi lại thoải mái.