Ở Săm Pun, người ta nhớ gió trước khi nhớ tên núi. Những luồng gió hun hút từ dòng Nho Quế thổi ngược lên lưng chừng đá suốt mùa đông biên giới. Có những ngày nhiệt độ xuống thấp, nước đọng bên máng cũng đóng thành một lớp băng mỏng. Gió len qua mái nhà, lùa qua khe cửa, quẩn quanh trên các triền đá tai mèo suốt ngày đêm như một phần quen thuộc của cuộc sống nơi cực Bắc.
Trên bản đồ hình chữ S, đường biên giới hiện lên như những nét vẽ mảnh mai, tưởng chừng giản đơn. Nhưng phía sau những đường nét ấy là cả một hành trình kéo dài gần thập kỷ, nơi núi rừng, khe suối và đá tai mèo trở thành ranh giới thực địa cho từng cột mốc chủ quyền. Giai đoạn 2002 - 2009, công tác phân giới căm mốc (PGCM) đã ghi dấu bằng mồ hôi, công sức và sự bền bỉ của nhiều lực lượng, góp phần từng bước xác lập rõ ràng đường biên giới trên địa bàn tỉnh, hoàn thiện hơn hình hài đất nước Việt Nam hôm nay.