Thời Lê sơ (1428-1527) được coi là giai đoạn lịch sử phát triển hầu hết các phương diện đời sống xã hội. Giai đoạn này, nước ta giành được tự chủ sau 10 năm kháng chiến chống quân Minh (1418-1427), từng bước xây dựng thiết chế đất nước, đề cao Nho giáo, chăm lo khuyến học, đặc biệt là khuyến học bằng vật chất.
Khác với thời Lý - Trần, ở thời Lê sơ do Nho giáo chiếm vị trí độc tôn trong đời sống xã hội nên giáo dục khoa cử được coi trọng, trong đó có hoạt động khuyến học bằng tinh thần.