Có lẽ từ rất sớm, tôi đã học được nơi ông ngoại một bài học giản dị: có những việc trong đời không thể dùng sự nóng vội để điều khiển mà phải hiểu nhịp của nó, phải kiên nhẫn đi cùng nó, rồi mọi thứ mới dần về đúng lối.
Những năm tháng ở quê trong tôi là một miền ký ức trong veo, xanh tươi và mơn mởn. Đó là những ngày lũ trẻ chúng tôi bày ra đủ trò nghịch ngợm.