Chiều tháng Tư, ánh nắng không còn gay gắt mà dịu xuống như một bàn tay xoa nhẹ lên mái ngói cũ. Gió từ cuối vườn thổi lên, mang theo mùi đất ẩm và tiếng lá chạm nhau rất khẽ. Những tán cau, thi thoảng rung lên một chút như thể đang nhớ lại một điều gì xa xăm. Trong khoảng sân nhỏ, ánh sáng đổ xuống thành từng vệt dài, loang lổ, giống như những mảnh ký ức chưa kịp ghép lại.