Không chỉ là di tích lịch sử, Giồng Bốm hôm nay còn là nơi lan tỏa lòng biết ơn. Nhân kỷ niệm 80 năm trận đánh Giồng Bốm (1946-2026), những chức sắc, chức việc, tín đồ và thế hệ trẻ đang tiếp nối mạch nguồn tri ân bằng những hành động thiết thực để gìn giữ 'hồn cốt' của vùng đất kiên trung.
Sáng tháng Tư, đứng giữa khoảng sân yên ắng của Tòa thánh Ngọc Minh (Ấp 7, xã Phong Thạnh), nắng sớm trải dài trên mái thánh thất, ánh lên những vệt sáng lấp lánh. Gió khẽ luồn qua tán cây già, mang theo cảm giác thanh bình. Ít ai nghĩ rằng, nơi tưởng chừng tĩnh lặng ấy từng là 'điểm nóng' của một trận đánh dữ dội trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến - trận Giồng Bốm (tháng 4/1946).
Tròn 80 năm trôi qua, mảnh đất Phong Thạnh (xã Phong Thạnh) vẫn khắc ghi cuộc đấu tranh kiên cường của các chiến sĩ mang màu áo Cao Đài Minh Chơn đạo trong trận Giồng Bốm năm 1946 chống thực dân Pháp. Thời gian có thể lùi xa, nhưng với những gia đình từng có người tham gia chiến đấu, ký ức về sự hy sinh anh dũng ấy vẫn vẹn nguyên,như một biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần bất khuất vì độc lập dân tộc.
'Ai qua Giồng Bốm hôm nay/ Nhớ ngày khởi nghĩa chống Tây hôm nào'. Cách nay 80 năm trận Giồng Bốm ghi dấu một mốc son chói lọi trong cuộc đấu tranh chống Pháp của nhân dân vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Sự hy sinh của những nghĩa quân 'áo trắng' là biểu tượng bất diệt cho tinh thần 'đạo không rời đời, dân không rời nước', để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng hậu thế. Trong tiến trình phát triển, di tích Giồng Bốm đã trở thành bảo tàng tinh thần lưu giữ những giá trị vô giá cho thế hệ mai sau.