Vấn đề của công viên không chỉ là thiếu diện tích, mà là thiếu chiến lược khai thác chiều sâu văn hóa và xã hội. Nếu mỗi mét vuông công viên là một tài sản công, thì lãng phí lớn nhất hiện nay nằm ở mô hình vận hành. Muốn chuyên đề hóa công viên thực sự trở thành một chiến lược phát triển bền vững, cần khai thông những điểm nghẽn căn bản, đồng thời xác lập một đích đến rõ ràng: công viên phải trở thành thiết chế văn hóa phát triển con người, đúng tinh thần phát triển văn hóa làm nền tảng xã hội mà Nghị quyết 80 đã đặt ra.
Muốn chiến lược chuyên đề hóa công viên thực sự khả thi và bền vững, không thể dừng lại ở việc xác định chủ đề hay tổ chức sự kiện. Điều cốt lõi là phải thiết lập một cấu trúc quản trị dựa trên dữ liệu, trong đó hệ thống chỉ số đánh giá (KPI) được thiết kế xoay quanh sự phát triển con người, đúng với tinh thần Nghị quyết 80: văn hóa không phải phần trang trí, mà là nền tảng hình thành nhân cách, lối sống và năng lực xã hội.
Để chiến lược chuyên đề hóa công viên không dừng ở mức ý tưởng, cần đặt trên nền tảng dữ liệu và nhu cầu đời sống đô thị cụ thể. Khi có số liệu, luận điểm mới chuyển từ 'đúng về tư duy' sang 'đủ sức nặng để tổ chức thực thi'. Hiện nay, tại TPHCM, diện tích cây xanh công cộng bình quân đầu người dao động khoảng 0,5-1m²/người (tùy cách tính và phạm vi), trong khi nhiều đô thị phát triển đạt 8-10m²/người, thậm chí cao hơn. Do không tương xứng với tốc độ gia tăng dân số nên mỗi mét vuông công viên đều là tài sản chiến lược…
Dù quá trình đô thị hóa diễn ra nhanh chóng, song với hệ sinh thái đa dạng và tốc độ tăng trưởng của thị trường du lịch trong nước, Việt Nam vẫn còn dư địa khai thác tiềm năng của công viên xanh tại các khu đô thị.