Khi những cánh mai vàng, đào thắm bắt đầu bung nở giữa cái lạnh ngọt dịu của những ngày cuối đông, cũng là lúc mùa xuân khẽ khàng chạm ngõ. Giữa thời khắc ấy, chỉ cần hít căng lồng ngực là ta đã có thể chạm được 'hương xuân' một thứ hương vị khó có thể gọi thành tên nhưng đủ sức đánh thức cả một vùng ký ức, gọi về những hoài niệm thân thương.
Khi những phong bao lì xì đã nằm gọn trong ngăn kéo, làn hương trầm thôi nghi ngút trên bàn thờ tiên tổ, và tiếng ồn ã của những chuyến xe xuôi ngược hối hả đã thay thế cho tiếng pháo hoa giòn giã... là lúc ta chợt nhận ra: Một mùa Tết nữa lại đi qua thềm nhà, nhẹ nhàng và chóng vánh như một cái chạm tay, nhưng để lại sau lưng cả khoảng không gian đầy tiếc nuối.