Xuân Bính Ngọ - Từ Đông sang Tây, tự cổ chí kim, ngựa trở thành một biểu tượng xuyên văn hóa, có sức mạnh biểu trưng phong phú và đa dạng nhất những ý niệm đa chiều, đa diện, vừa âm tính, vừa dương tính, vừa tốt lại vừa xấu. Từ đó, tạo nên những điểm nhấn tư duy biểu tượng khác biệt trong sự tri nhận của mỗi tộc người gắn với mỗi nền văn hóa khác nhau.
'Ngựa' là một từ thuần Việt, vì vậy, những từ ngữ, câu nói liên quan tới ngựa mang tính biểu trưng đều có nguồn gốc phương Nam và văn hóa Việt Nam. Theo tư duy ngôn ngữ biểu tượng này, tiếng Việt sản sinh hàng loạt từ ngữ biểu thị tính cách con người liên quan tới ngựa: ngựa chứng, ngựa hí, ngựa hoang, ngựa quen đường cũ, ngựa bất kham, vành móng ngựa, thân trâu ngựa, kiếp trâu ngựa, thẳng ruột ngựa, ngựa non háu đá, đường dài mới hay sức ngựa, cưỡi ngựa xem hoa…
Trong kho tàng văn hóa dân gian, con ngựa biểu tượng cho sự đa diện từ đạo đức, tài năng đến những thói hư tật xấu của con người. Từ trong thành ngữ, tục ngữ đến những tác phẩm văn học kinh điển như 'Truyện Kiều', hình ảnh con ngựa hiện lên như một tấm gương phản chiếu phong phú bản chất nhân loại.