Mỗi độ xuân về, tôi lại da diết nhớ những cái Tết nơi đầu nguồn gió núi, giữa mây trời nơi cực Tây Tổ quốc và những ca trực lặng thầm không tiếng pháo hoa.
Khi bình yên được nhóm lên từ bếp lửa ngày Tết và những bước chân không mỏi, đó không còn là một lời chúc đầu năm, mà là hơi ấm lặng thầm lan tỏa từ những con người vẫn đang âm thầm giữ gìn từng góc phố, từng bản làng để mùa Xuân trong mỗi mái nhà được tròn đầy, ấm áp.