Trong dòng chảy của nền dân chủ hiện đại, nghị trường không còn chỉ là không gian của những quyết sách vĩ mô khô khan, mà đang dần trở thành nơi tôn trọng những giá trị nhân văn của đời sống. Tuy nhiên, để đạt được sự 'thừa nhận' đó, các nữ chính trị gia trên thế giới đã phải trải qua một hành trình đấu tranh kiên trì để chứng minh rằng: Thiên chức và trách nhiệm gia đình không bao giờ là 'vật cản' của quyền lực.
Bắt đầu từ năm 2026, Pháp sẽ áp dụng chế độ nghỉ và trợ cấp thai sản được đánh giá là nhân văn hàng đầu ở châu Âu. Nhưng nghịch lý thay, bản thân các nghị sĩ bỏ phiếu để gia hạn chế độ nghỉ sinh con cho người dân Pháp lại không được hưởng bất kỳ chế độ thai sản nào.
Trong những năm gần đây, câu hỏi 'làm thế nào để nghị viện hỗ trợ các nghị sĩ khi họ trở thành cha mẹ' ngày càng được đặt ra một cách nghiêm túc tại nhiều quốc gia. Canada và New Zealand là hai trong số những ví dụ tiêu biểu cho quá trình cải cách nghị viện theo hướng nhân văn hơn, trong đó quyền làm cha mẹ được thừa nhận là một phần chính đáng của đời sống chính trị.
Trong một bức ảnh được hãng AFP ghi lại tại Bundestag (Quốc hội Đức), một nữ nghị sĩ bế con nhỏ trên tay khi tham gia bỏ phiếu. Khoảnh khắc ấy vừa gây xúc động, vừa gợi lên một câu hỏi nhức nhối: tại sao trong thế kỷ XXI, việc một người phụ nữ vừa là nhà lập pháp vừa là người mẹ vẫn bị xem là 'không đúng chỗ'?