Người ta chỉ gọi một điều gì đó là duyên khi đã đủ thời gian để lùi lại, để chiêm nghiệm và nhận ra sự gắn bó âm thầm mà bền bỉ của nó. Với tôi, 'độ lùi' ấy đã kéo dài cỡ nửa cuộc đời, đủ để hiểu rằng mối duyên với văn tự Hán, chưa bao giờ rời xa tôi dù chỉ một ngày.