Phát triển không chỉ là câu chuyện của tốc độ và quy mô, mà trước hết là lựa chọn con đường đi cùng thời gian. Khi văn hóa trở thành nền tảng kiến tạo tương lai, một thành phố không chỉ lớn lên, mà trưởng thành – bằng bản sắc, bằng con người và bằng những giá trị bền vững được bồi đắp qua từng thế hệ.
Văn hóa không còn chỉ để nhớ. Văn hóa bắt đầu để hành động, văn hóa không còn đứng ở phía sau để được kể lại. Văn hóa bước ra phía trước, đi vào trung tâm của tư duy phát triển, trở thành không gian sống, thành thiết chế vận hành và thành động lực dẫn dắt tương lai.
Nếu địa tầng văn hóa là lớp trầm tích bền sâu của lịch sử, thì con người chính là mạch nước ngầm âm thầm nhưng không bao giờ cạn. Chính mạch nguồn ấy đã, đang và sẽ tiếp tục nuôi dưỡng bản sắc của một thành phố biển đang mở rộng không gian phát triển.
Hải Phòng những năm gần đây phát triển nhanh đến mức, đôi khi chính những người đang sống giữa lòng thành phố cũng chưa kịp gọi tên sự đổi thay. Những con đường mở ra phía sông, phía biển. Những khu đô thị mới nối tiếp nhau hình thành. Những nhịp cầu, nhịp cảng, nhịp công nghiệp dồn dập, gấp gáp, không cho phép thành phố chậm lại.