Trước thực tế đời sống của học sinh vùng cao còn nhiều khó khăn, các chính sách hỗ trợ của Nhà nước dành cho giáo dục văn hóa và giáo dục nghề nghiệp đã trở thành nguồn động lực quan trọng giúp các em tiếp tục đến trường. Việc bảo đảm điều kiện học tập tối thiểu đến hỗ trợ chi phí sinh hoạt đã góp phần giảm gánh nặng cho gia đình; đồng thời giúp mở rộng cơ hội học tập cho con em đồng bào dân tộc thiểu số, tạo nguồn nhân lực chất lượng phục vụ phát triển kinh tế - xã hội tại địa phương.
Để Nghị định 66 sớm đi vào cuộc sống, rất cần sự phối hợp nhịp nhàng và đồng bộ giữa các cấp, các ngành và chính quyền địa phương. Chỉ khi toàn bộ hệ thống vận hành thống nhất, những trẻ em vùng khó mới có thể tiếp cận trọn vẹn quyền lợi mà chính sách hướng tới.
Dù Nghị định 66 mở ra nhiều cơ hội, quá trình triển khai trên thực tế vẫn đối mặt với không ít thách thức, nhất là trong bối cảnh mô hình chính quyền địa phương 2 cấp vừa được áp dụng. Điều kiện hạ tầng, giao thông ở vùng cao, vùng biên còn nhiều hạn chế; nhiều bản làng xa trung tâm, đường sá cách trở. Việc xác định đối tượng thụ hưởng hay đo khoảng cách từ nhà đến trường để hưởng chính sách trở thành bài toán khiến các cơ sở giáo dục và chính quyền địa phương không khỏi lúng túng.