Nhờ chính sách giao đất, giao rừng, nhiều hộ dân ở Lâm Đồng đã trở thành lực lượng nòng cốt trong công tác bảo vệ rừng, vừa gìn giữ 'lá phổi xanh' của đại ngàn, vừa tạo sinh kế bền vững cho gia đình.
'Nhà có nhiều hay ít cũng đều phải có trách nhiệm giữ rừng như nhau; bất kỳ ai có hành vi xâm hại rừng, dù chỉ là một cây măng cũng phải chịu phạt...'. Điều luật ấy không nằm trong bất kỳ văn bản pháp lý nào mà nó được người dân xóm Bưa Cầu, xã Nật Sơn (tỉnh Phú Thọ) nhất trí đưa vào hương ước của xóm. Một cách làm đơn giản nhưng là biểu hiện sinh động cho tinh thần 'toàn dân giữ rừng' đang lan tỏa mạnh mẽ từ cơ sở.
Chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng là một trong những nguồn lực kinh tế quan trọng nhằm huy động nguồn lực xã hội cho công tác bảo vệ và phát triển rừng, góp phần chuyển đổi tư duy 'bảo vệ rừng bằng mệnh lệnh hành chính' sang 'bảo vệ rừng gắn với lợi ích kinh tế bền vững'.
Những năm gần đây, chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) đã trở thành nguồn lực quan trọng, tạo động lực để người dân gắn bó, bảo vệ và phát triển rừng bền vững. Tại Ban Quản lý rừng phòng hộ Sông Đà, mô hình này không chỉ góp phần ổn định sinh kế cho các hộ dân sống ven rừng mà còn giúp những cánh rừng đầu nguồn ngày càng phát triển xanh tốt, phát huy hiệu quả phòng hộ, bảo vệ nguồn nước và chống xói mòn, thoái hóa đất.
Thành lập Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng thành phố Hà Nội là giải pháp tài chính quan trọng, nhằm hiện thực hóa mục tiêu nâng cao chất lượng rừng, bảo vệ môi trường và chia sẻ lợi ích trong bảo tồn 'lá phổi xanh'.