Con đường về bản Nà Lâm quanh co như một dải chỉ đất đỏ vắt ngang sườn núi. Xe khách dừng lại ở điểm cuối, một ngã ba gập gềnh đầy đá lở, từ đó trở đi, chỉ còn đường mòn. Gió đầu tháng Mười từ khe suối thổi lên, mang theo mùi thơm ngai ngái của lá hồi khô và thoảng đâu đó mùi khói bếp còn vương trong khăn áo người đi rừng sớm.