Carl Jung hay đạo Phật đều hướng đến một mục đích chung: khai sáng tâm thức con người. Carl Jung giúp ta hiểu cơ chế của yêu - ghét - phóng chiếu; Phật giáo giúp ta vượt ra khỏi cơ chế ấy, trở về tự do nội tâm.
'Vô thức' là khái niệm nền tảng của tâm lý học phân tích phương Tây, trong khi 'Vô vi' là tinh hoa của tư tưởng Lão - Trang trong Đạo học phương Đông. Một bên hướng vào giải mã hoạt động của tâm trí, bên kia hướng tới giải phóng con người khỏi sự nô lệ của tâm trí.