Có những ngày ta chỉ muốn gác lại hết mọi bon chen, ồn ào ngoài kia để về nhà ăn bữa cơm mẹ nấu, giản dị mà ấm áp đến nao lòng.
Chiều quê, nắng đổ vàng lên mái ngói cũ, rọi qua tấm rèm đã phai màu thời gian. Từ gian bếp nhỏ, khói cơm chiều bốc lên, quyện cùng mùi cá kho, canh chua và chút thơm ngọt của nồi cơm mới. Cảnh ấy, mùi ấy, tiếng ấy tưởng chừng giản đơn nhưng lại là hạnh phúc thật sự của một đời người.