Gặp nhau trong khói lửa chiến tranh, hai người lính đến với nhau bằng một mối tình chân thành, trong sáng. Thế nhưng, chiến tranh khốc liệt đã làm dang dở hạnh phúc của họ, một người vĩnh viễn nằm lại chiến trường Thành Cổ, một người bươn chải nuôi con trong những tháng ngày gian khó. Mãi sau này, một người lính khác cùng chung cảnh ngộ mất mát, đã sẻ chia, bù đắp nỗi đau của đồng đội. Ba người lính ấy đã viết nên một câu chuyện tình thật đẹp, không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là tình người, tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng, vượt lên trên mất mát, đau thương.
Nếu câu chuyện trong bài trước khép lại ở ký ức chiến tranh – nơi tình yêu, sự mất mát của bà Phan Thị Biển Khơi với liệt sĩ Lê Binh Chủng trở thành một điển hình mối tình thời chiến, thì bài viết này mở ra một chương mới.
Chiến tranh đưa họ đến gần nhau bằng một tình yêu trong trẻo như hạt sương đầu ngày đọng trên lá cỏ non. Nhưng cũng chính cuộc chiến ấy đã làm dang dở hạnh phúc của họ, một người nằm lại giữa Thành cổ Quảng Trị khốc liệt, một người bươn bả nuôi con trong những tháng ngày gian khó.
Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, ở tầng hai, nơi trong cùng một tủ kính lưu giữ hai di vật đặc biệt: bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (quê Kiến Xương, Thái Bình; nay thuộc Hưng Yên) và những kỷ vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng (quê Quỳnh Lưu, Nghệ An). Những kỷ vật ấy không chỉ kể câu chuyện của hai gia đình liệt sĩ mà còn thay lời cho cả một thế hệ thanh niên ra trận, hy sinh và để lại những trang thư, hiện vật như chứng nhân của mùa hè đỏ lửa 1972.