Beta
Nhà văn Ngô Thảo, người hiền gom dĩ vãng

Tôi biết nhà văn Ngô Thảo đã lâu. Không kể những lần gặp ở Hà Nội, lần nào về thăm quê ở Vĩnh Linh ông cũng nhắn tin, gặp gỡ. Lần đầu gặp, ông tặng tôi cuốn sách Bốn nhà văn nhà số 4 (NXB Hội Nhà văn); sau đó tôi đọc thêm những cuốn sách phê bình văn học tiêu biểu của ông, như: 'Đời người, đời văn', 'Văn học với đời sống, đời sống văn học', 'Văn học về người lính', 'Thao thức với phần đời chiến trận', 'Thư chiến trường', 'Dĩ vãng phía trước'… Ở bài viết này, tôi chỉ đề cập đến những tác phẩm phê bình văn học tiêu biểu của ông, nhất là ông viết về các nhà văn đã từng sống và viết trên mảnh đất Quảng Trị. Đó cũng là một phần trong ký ức của ông-nhà văn, nhà phê bình văn học được mệnh danh là 'người hiền gom dĩ vãng'.

Nhà văn Ngô Thảo: Những tác phẩm lớn vẫn là viết về chiến tranh

Nhà văn, nhà phê bình Ngô Thảo dành rất nhiều tâm huyết nghiên cứu và giới thiệu mảng văn học chiến tranh - cách mạng và lực lượng vũ trang. Mới đây, NXB Quân đội nhân dân đã in 2 tác phẩm của ông về văn học 1945-1975: '30 năm văn học kháng chiến', 'Tác giả và tác phẩm văn học 1945-1975'; NXB Hội Nhà văn tái bản 'Bốn nhà văn nhà số 4' và 'Dĩ vãng phía trước' - những tác phẩm dày dặn và đầy ắp tư liệu về một thời ghi dấu ấn của văn học cách mạng Việt Nam.