Ở Cao Bằng, ngày rằm tháng Bảy âm lịch từ bao đời nay đã trở thành dịp sum họp thiêng liêng của đồng bào Tày, Nùng. Đây được coi là cái Tết lớn thứ hai sau Tết Nguyên đán, vì thế dù đi làm ăn xa, người Cao Bằng vẫn cố gắng trở về để đoàn tụ bên gia đình. Trong ngày này, mỗi nhà đều chuẩn bị mâm cỗ tươm tất, trang trọng dâng lên tổ tiên, cả gia đình quây quần bên nhau trong không khí đầm ấm. Trên mâm cỗ không chỉ có những món ăn mang đậm hương vị núi rừng, mà còn thấm đượm tình cảm gắn bó, lòng kính trọng với cội nguồn và khát vọng gìn giữ, truyền lại nếp xưa cho thế hệ mai sau.
Giữa tiết thu mát lành, rằm tháng Bảy (14 tháng Bảy âm lịch) luôn là cái tết đặc biệt đối với đồng bào Tày, Nùng ở Lạng Sơn. Theo truyền thống, Tết này là dịp để con gái, con rể trở về thăm cha mẹ, ông bà ngoại, là ngày của tình thân, của sự báo hiếu và đoàn tụ (còn gọi là Tết 'Pây tai', có nghĩa là 'về ngoại'). Ấm áp hơn cả là mâm cơm truyền thống trong ngày rằm tại nhà ngoại với những món ăn đặc trưng của đồng bào Xứ Lạng như 'pẻng tải', thịt vịt... Những món ăn tưởng chừng đơn sơ nhưng gửi gắm biết bao ý nghĩa nhân văn, gắn bó tình cảm gia đình.