Trong hai bài viết trước, chúng ta đã thấy rõ sự vô cảm không còn là biểu hiện cá biệt, mà trở thành một thực tế hết sức đáng lo ngại, từng ngày âm thầm bào mòn nền tảng đạo đức và tình người trong xã hội. Tuy nhiên, nếu nhìn rộng ra, chúng ta cũng dễ nhận thấy, mặc dù trong xã hội hiện đại, cuộc sống thường ngày gấp gáp hơn, đôi khi lạnh lùng, nhưng vẫn luôn còn đó những con người tử tế, dũng cảm dấn thân, khơi lại dòng chảy nhân văn trong đời sống cộng đồng.
Ở bài viết trước, chúng ta đã nhìn thấy sự vô cảm không còn là phản xạ cá nhân đơn lẻ, mà đang trở thành một trạng thái xã hội: Người ta thấy nhưng không giúp, biết nhưng không nói, hiểu nhưng không hành động. Tình trạng ấy không chỉ khiến các mối quan hệ giữa người với người trở nên lạnh lẽo mà còn khiến những giá trị nền tảng, như lòng nhân ái, trách nhiệm, sự chính trực… bị xói mòn. Khi sự vô cảm lan rộng, nó không còn là biểu hiện của một lối sống thực dụng, mà trở thành dấu hiệu rõ ràng cho sự nứt vỡ trong nền móng đạo đức cộng đồng.
Trong một xã hội hiện đại, sôi động và nhiều biến động như hiện nay, sự vô cảm đang dần trở thành một biểu hiện rất đáng lo ngại. Từ thái độ dửng dưng trước bất công, né tránh trách nhiệm, đến im lặng khi chứng kiến điều sai trái của không ít người trong xã hội. Vô cảm không chỉ là biểu hiện của lối sống thực dụng mà còn là dấu hiệu suy giảm đạo đức, làm lung lay những giá trị nhân văn cốt lõi của một xã hội hướng tới công bằng, tử tế và phát triển bền vững. Nhằm nhận diện rõ thực trạng, phân tích tính nguy hại và đề xuất hướng khắc phục, Báo Quân đội nhân dân thực hiện vệt bài 'Thờ ơ vô cảm - căn bệnh của xã hội hiện đại', góp phần khơi gợi tinh thần trách nhiệm công dân, nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và thúc đẩy xây dựng một xã hội nhân văn, ấm áp tình người.