Sơn đỡ cô gái đứng dậy, cõng cô tiếp tục lên đường. Trong đêm tối, cô gái chỉ đường cho anh đi. Rất đều, rất đều, bên tai Sơn cứ thều thào một giọng rất êm: 'Bên trái, bên phải, đi tới, đi tới, quẹo bên này, đi tới'. Trên lưng Sơn, trái tim cô gái vẫn đập đều. Hơi ấm nơi lồng ngực có trái tim sắt thép đó truyền cho Sơn sức mạnh mới.