Thơ thiền thời Lý chủ yếu do các thiền sư sáng tác, phản ánh sự giác ngộ, tinh thần giải thoát qua các hình ảnh thiên nhiên, đời sống thanh tịnh. Thơ thiền thời Lý không chỉ là sản phẩm văn học mà còn chứa đựng tư tưởng triết học sâu sắc.
Người đã bước vào cảnh giới thiền, thấy bản thể và hiện tượng không phải là hai thứ đối lập. Thậm chí cũng không thể dùng hai mặt của một bàn tay để ví von. Bởi vì bản thân hiện tượng chính là cái bản thể đó. Rời khỏi hiện tượng, không có bản thể khác để tìm.