Lịch sử triều Nguyễn (1802–1945) có một góc khuất ít khi được nhắc tới. Đó là những cuộc tranh ngôi gay gắt và đầy tính bi kịch trong nội bộ hoàng tộc.
Giai đoạn Lê Trung Hưng (1533–1789) là một chương đặc biệt trong lịch sử Việt Nam, khi quyền lực chính trị bị chia cắt một cách kỳ dị giữa vua và chúa.
Cuộc tranh ngôi trong hoàng tộc Lê sơ là một chuỗi xung đột giữa các chi phái trong dòng họ Lê – giữa dòng chính và các chi phụ, giữa vua và hoàng thân...
Xung đột trong nội bộ hoàng tộc là một trong những nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự cáo chung của nhà Trần và sự xuất hiện của nhà Hồ.