Tôi nghe gió xuân man mác thổi từ những dòng sông bền bỉ bào mòn qua núi đồi, ghềnh thác rồi quy tụ ở nơi này trước lúc xuôi về biển cả. Một không gian mênh mang của núi non bời bời tươi tốt, ruộng đồng phì nhiêu trù mật, của thắng tích u tịch ngàn năm và cả những xôn xao của phố xá tấp nập rộn ràng. Đó là thị trấn Hồi Xuân (Quan Hóa) - nơi quần sơn tụ thủy.