Vài lần lê la cà phê phố núi đã tạo cơ duyên cho tôi được biết đến Lữ Hồng.
Nhà thơ Lữ Hồng bén duyên với thơ, như một cuộc hành trình về cội nguồn nỗi buồn tự đáy tim, những dòng thơ bật lên thành giọt nước mắt, chảy đầy nỗi nhớ. Ở phố núi Pleiku, hình như, Lữ Hồng đã chạm đến bốn mùa giao cảm. Lời thơ mỏng manh và buồn đến diệu vợi, đọc cuốn mãi, khó rời xa.