'Tờ lịch cuối cùng bần thần thương nhớ/ Tay chạm vào mà chẳng nỡ rời xa/ Chầm chậm thôi chờ xuân ghé hiên nhà/ Ru tạm biệt những buồn vui năm cũ' - tôi lúc này cũng đang có cảm giác 'bần thần' giống như tác giả Phương Quỳnh vậy.