Chồng tôi thở dài rồi trách bản thân số phận hẩm hiu. Là anh em, cùng bố mẹ sinh ra, đi học thì Thanh luôn giỏi hơn, được mọi người ngưỡng mộ. Còn anh luôn bị bố mẹ so sánh chê trách đủ điều.
Ngày rời khỏi nhà chồng, bố mẹ chồng tiễn mẹ con tôi ra tận xe taxi. Ông bà hôn cháu rồi dặn dò tôi đủ điều. Mẹ chồng còn nói một câu khiến tôi đau thắt tim gan: 'Dù thế nào thì với bố mẹ, con vẫn là con dâu duy nhất trong nhà này. Sau này thường xuyên dẫn cháu đến thăm bố mẹ, con nhé'. Bà nói mà nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, già nua.