Hành trình mang 'ánh sáng' đến với học sinh khiếm thị ở Trung tâm Giáo dục - Dạy nghề cho người mù tỉnh Thanh Hóa thật đặc biệt. Khác với lớp học bình thường, ở đây cô trò đều không có bảng đen, phấn trắng, chỉ bằng tiếng gõ lạch cạch, cái sờ tay và cảm nhận tình cảm của nhau bằng trái tim yêu thương.
Trong bóng tối vĩnh viễn của đôi mắt, chưa một lần biết hình dáng thực tế của nhạc cụ, thầy giáo Lê Minh Tâm vẫn say mê đàn hát, dạy học trò để lan tỏa ánh sáng của tri thức và âm nhạc tới cuộc đời.
Phía sau những bạn trẻ khiếm thị biết viết, biết đọc, biết sử dụng máy tính, biết chơi đàn... và tự chủ cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, là những cần mẫn, tận tụy gieo yêu thương - thắp hy vọng của các thầy, cô giáo đang công tác tại Trung tâm Giáo dục - Dạy nghề (GD-DN) cho người mù tỉnh Thanh Hóa. Những người thầy lặng lẽ, bằng tình yêu và trách nhiệm, như 'nhịp cầu' nối để bạn trẻ khiếm thị vượt lên nghịch cảnh.
Thành ngữ Việt có câu: Giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay như một sự khẳng định về tầm quan trọng của đôi mắt và bàn tay với mỗi người. Tuy nhiên, có những người vì nhiều nguyên do mà mất đi 'ánh sáng' của đôi mắt. Nhưng với khát vọng vươn lên nghịch cảnh, những người khiếm thị vẫn đang từng ngày sống và nỗ lực để đi về nơi có 'ánh sáng'.