Tản văn 'Mùa mè chín đánh đu trên lưng gió' của Bùi Thị Hồng Vân như một khúc nhạc du dương, đưa người đọc về với miền quê đầy nắng gió và những ký ức tuổi thơ êm đềm.
Bằng lối viết nhẹ nhàng, tản văn như một thước phim quay chậm ghi lại từng khoảnh khắc yêu dấu trong cuộc đời tác giả, từ những bước chân nhỏ bé trên đồng cỏ xanh, tới giây phút êm ấm bên cha mẹ, bạn bè.
Quanh năm suốt tháng, ta cứ mải miết bước đi. Ta vội vã từ việc thở, việc nhìn, vội vã lúc ăn hay giấc ngủ. Ta không dám để bản thân buồn quá lâu dù có những khi khóe mắt mênh mông là nước. Ta không dám biếng lười dù cơ thể đã rệu rã.
Tản văn là một bức tranh hoài niệm về những mùa đông đã qua, chất chứa những cảm xúc sâu lắng, từ niềm vui tuổi thơ đến nỗi đau mất mát và sự trưởng thành.