Tôi trở về làng vừa thấy quen vừa thấy lạ. Vừa thấy thân thương vừa thấy ngơ ngác, cô độc. Tôi cảm nhận rõ ràng, mạnh mẽ và sâu sắc hơn cả vẻ đẹp của làng lẫn những gì bất ổn của nó. Những thứ làng đã và đang mất đi không thể nào cứu vãn.