Phạm Thùy Vinh chọn mở đầu tập tản văn 'Vinh phố của tôi' bằng bài thơ mang tên 'Vinh', chỉ một chữ nhưng nói lên tất cả: 'Vinh của ta, Vinh của giấc mơ dài/ Ta có phố từ những ngày thật nhất/ Của ngọn gió Lào thổi bao nhiêu chát mặn/ Của chợ Vinh những ngã giá sớm chiều/ Chỉ có tóc em vẫn mềm, da em ngần trắng/ Kệ cuộc đời bao vết dấu hư hao'.