Beta

Khi những đôi chân còn chưa mỏi mệt, khi những đôi vai còn gánh nặng nhân gian, thì cho dù là một ngày nào đó vẫn còn những mái đình tha hương… Ngày đổ dài trên phố/ Những mỏi mệt vô chừng… Đã úa mềm như cỏ/ Đã tan hòa như sương/ Đã chìm làm đá sỏi/ Đã hư vô bụi đường/ Mà sao lòng vẫn khát/ Mà sao dạ vương thương/ Sao trí còn lẩn khuất/ Một nỗi sầu tha hương/ Và người không ở lại/ Đằng sau ánh tà dương/ Còn ta và đêm tối/ In đời nhau trên tường. (Thơ Phạm Thùy Vinh).