Thấy anh Hai nấc từng cơn, máu đen trào ra, Lê Hồng Tư vội lấy khăn lau nhưng người chiến sĩ biệt động Sài Gòn anh hùng ngăn lại, tranh thủ những giây cuối đời mình trăng trối: Tôi không qua nổi đâu. Anh còn sống, về báo cáo với tổ chức, với Đảng, tôi ở trong tù luôn giữ trọn khí tiết của người đảng viên. Đời tôi chỉ mong được gặp Bác Hồ một lần, vậy mà không thành...