Tôi trở dậy giữa khuya, nghe tiếng rao đêm rớt qua khung cửa hẹp theo tiếng cựa mình khe khẽ của gió. 'Ai chưng giò gai'. 'Chưng giò gai đây'. Chiếc xe máy mang theo tiếng rao mất hút trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Vệt khói xám tan vào ánh đèn đường mờ ảo. Hương bánh dân dã giữa đêm Sài Gòn như mang theo cả vị mặn mòi của sự cần lao.