Sau ngày nội mất, cả nhà hụt hẫng thấy rõ. Những gương mặt mùa xuân bỗng biến thành mùa đông lạnh lùng. Ba dù mạnh mẽ cách mấy vẫn không giấu được vẻ yếu đuối của mình. Ngồi bất cứ nơi đâu ba cũng trầm ngâm, thở dài. Tôi hiểu những lúc ấy ba đang nhớ về bà nội. Không giống như ba, dù buồn nhưng mẹ vẫn phải quán xuyến việc nhà. Đây cũng là cách tốt nhất để mẹ quên đi nỗi đau vừa qua.