Trước năm 1950, với mục tiêu 'đánh đổ đế quốc chủ nghĩa Pháp và bọn phong kiến, làm cho nước Nam hoàn toàn độc lập', cùng với việc chưa có nghiên cứu chuyên sâu về nghệ thuật Tuồng nên nhiều người xem đây là 'loại hình sân khấu phong kiến', chủ yếu để phục vụ vua quan hoàng tộc trong cung đình. Chính Giáo sư Hoàng Châu Ký là người bác bỏ các nhận thức sai lệch về Tuồng và văn hóa truyền thống trong buổi ban đầu khôi phục Tuồng.
Tọa đàm nhấn mạnh vào khả năng ứng dụng đa dạng của loại hình nghệ thuật Tuồng trong đời sống đương đại. Đó là giải pháp để di sản 'sống' được cùng sự phát triển của xã hội.